Trời vừa mưa nhẹ đấy! Đêm cũng đã khuya!
Chúc mừng sinh nhật! Ngày cấp 2 nhớ không, bọn mình hay làm sinh nhật cho nhau. Giờ lớn rồi, ngay ở Hà Nội đấy nhưng gặp nhau cũng thật ít. Vì sinh nhật mày đặc biệt quá nên tao dù đãng trí mấy cũng vẫn nhớ!:). Tự nhiên không chỉ muốn nói lời chúc mừng, muốn làm một điều bất ngờ nho nhỏ để tặng mày! Tao nghĩ ra mày thích thơ, vậy nên tao sẽ chép lại bài thơ ngày xưa làm tặng mày( nhưng vẫn quên chưa tặng), như một món quà nhé! Hy vọng mày thích nó! :)
*****
NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA TÔI
Khi hoàng hôn buông xuống
Khi gà con vào chuồng
Tôi bắt đầu ngóng bố
Khi tan lớp học về
Mưa rì rào ngõ nhỏ
Tôi bắt đầu trông bố
Khi ánh điện vụt tắt
Trẻ con chạy le te
Tôi bắt đầu gọi bố
Một chiều mưa ngoài cửa
Hắt qua song vào thềm
Hoàng hôn đã buông xuống
Bố vẫn chưa về nhà
Mọi vật đều im lìm
Màn sao đêm ẩn hiện
Khoe những chòm sao băng
Tôi thấy mình lạ lẫm
Giữa màn đêm mênh mông
Tôi nhớ bố và nghĩ về
những người bạn mất bố...
Khi hoàng hôn trải dài
Trên triền đê xanh cỏ
Bạn sẽ đi về đâu
Để tìm vòng tay bố?
Khi cơn mưa chợt đến
Rì rào lại rì rào
Ai sẽ đến bên bạn
Dang vòng tay ấm áp?
.......................................
Một ngày trên triền đê
Có bóng con bé nhỏ
Lon ton đón bố về
Nụ cười tươi mới nở
Đó là giấc mơ hồng!
&&&&
Sinh nhật vui vẻ nhé! Chúc mày luôn nghị lực và mạnh mẽ như mày vẫn luôn thế! :)
The power of the dream - Celine Dion
Tháng 5 về! Hà Nội tháng 5!
Một buổi tối tháng 5 lặng im, khẽ khàng, dịu nhẹ!
Tháng 5, tưởng sẽ ồn ào lắm nhưng lại là những ngày tràn nắng, đều đều trôi đi như cái quy luật vốn có, chẳng gì thay đổi.
Buổi tối lặng im, hôm nay...nàng bị nhớ nhà! Buổi tối thì im ắng quá, bạn bè bỗng dưng cảm thấy thật xa, muốn được nói chuyện, muốn được kể chuyện nhưng đến cả bầu trời hôm nay cũng tối.
Cuối cùng, chỉ còn blog là có thể kiên nhẫn nghe nàng nói, không phản bác, không ý kiến, chỉ im lặng và nghe!
Ngày hôm qua của nàng vẫn còn là một ngày tuyệt vời! Nàng thậm chí còn muốn hét thật to rằng nàng đang rất ổn, rất vui tươi, phấn khích và đầy dự định! Ngày hôm qua, nàng cảm thấy cuộc sống chẳng còn gì phải phàn nàn, nàng được sống những ngày tự do nhất, có cái để thích thú, để đợi chờ.
Ngày hôm nay của nàng là một ngày đặc biệt! Ngày hôm nay, lần đầu tiên nàng tự cho nàng thêm 5 phân nữa. Như một sự rèn luyện cho tương lai, như một sự thay đổi để đỡ nhàm chán, như một sự thử nghiệm xem nàng có làm được không! Ừ, kết thúc ngày đầu tiên, nàng đã làm được và làm khá tốt! Nhưng nàng ghét nó, nó cũng ghét nàng, nàng chịu đựng nó và nó phải chịu đựng nàng! Cái đẹp đôi khi gây thật nhiều khó chịu!
Tối nay đi đường, nàng đã hát! Lâu lâu rồi mới lại có cái hứng vừa đi vừa hát nhưng tiếc là nàng bị đề nghị im lặng! Ngày hôm nay có lẽ đã bị phá hỏng bởi tối nay. Tối nay, cái bất cần và cái cần trỗi dậy mạnh mẽ. Cảm giác tiêu cực là không ai hiểu nổi nàng và cảm giác bất cần là không muốn chơi với người không hiểu nàng. Nàng đang cố gắng thật bình tĩnh vì rất có thể đây lại là những suy nghĩ trong lúc bị kích động. Cố gắng cảm nhận sự quan tâm và yêu thương, nhưng sao cái im lặng, những câu quy kết thật đáng sợ. Trở về nhà rồi mà vẫn muốn hét lên tôi là thế đấy, chẳng muốn giải thích, chẳng muốn biện minh.Sự chịu đựng đã được rèn luyện nhưng vẫn còn có giới hạn!
.........
Đêm đã thật khuya! Cố gắng cảm nhận vài âm thanh nhưng vẫn chỉ là sự yên lặng! Giờ này tối hôm trước có lẽ đang được mẹ ôm. Sân trường hôm nay đã thật nhiều bằng lăng và phượng đỏ! Bầu trời đang ngày ngày ngập nắng và hoa! Cảm giác nhẹ nhàng thoải mái đang dần dần trở lại! Trời đã tối rồi trời lại sáng! Và đến một ngày trời sẽ sáng mãi mãi...
Feel the flame forever burn
Teaching lessons we must learn
To bring us close to the power of dream...