Pages

Sunday, January 27, 2013

Cùng đi "Chợ Tết" của Đoàn Văn Cừ



Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà gianh,
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.

Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon, 
Vài cụ già chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ,
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu,
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau.
Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa,
Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa,
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh,
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh.
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ.
Con trâu đứng vờ rim hai mắt ngủ,
Để lắng nghe người khách nói bô bô.
Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ,
Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán.
Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản,
Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân.
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm,
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ.
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ,
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau.
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu.
Áo cụ lý bị người chen sấn kéo,
Khăn trên đầu đang chít cũng bung ra.
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà,
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi.
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi,
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa.
Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha.
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết,
Con gà trống mào thâm như cục tiết,
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.

Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm,

Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh,
Trên con đường đi các làng hẻo lánh,
Những người quê lũ lượt trở ra về.
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê,
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.

Mỗi năm Tết về lại nhớ đến không khí Tết nơi phố chợ, người đi lại tấp nập, những gánh lá dong, những tiếng nói cười gọi nhau í ới ngoài cổng. Năm nay nhớ Tết những ngày còn thơ bé, chỉ biết ngắm lại qua bức tranh Chợ Tết của Đoàn Văn Cừ. Bài thơ làm mình khâm phục bởi chỉ bằng ngôn từ mà vẽ cảnh sinh động chẳng khác gì một đoạn phim rộn ràng ngày Tết.

Sunday, January 20, 2013

Chuyển nhà xong xuôi



Bắt đầu với Blog Yahoo từ lúc 9.44.46s ngày 30/03/2008.
Entry cuối 00.32 ngày 23/02/2012.

Gần 4 năm rồi hôm nay cũng phải nói lời tạm biệt, tạm biệt từ những entry đầu tiên lười biếng đến nỗi viết ko dấu, không cách, không viết hoa nhưng hồn nhiên và ngây thơ không tỳ một vết...

Bao nhiêu kỷ niệm của một thời, chỉ sau một ngày, tan biến chẳng để lại dấu tích.

Thôi thì cuộc sống là luôn luôn đào thải và đổi mới mà, chẳng giữ lại được gì thì hãy nhớ tạm màu xanh này, màu xanh gắn liền với blog của tớ trong suốt nhiều năm, cái màu luôn cho tớ cảm hứng để viết lách mỗi khi ngắm nhìn.

Một chặng đường dài đã qua, cảm ơn đã đi cùng từ những ngày đầu tiên đến hôm nay, cảm ơn đã lắng nghe từ những điều vụn vặt ngô nghê đến những câu chuyện không đầu không cuối.

Những điều đã viết nay đọc lại đa số là từ sự xúc động nhất thời, từ thông tin sai lệch nên nhiều khi không phản ánh đúng sự việc nhưng thôi cứ giữ lại, đọc, để cười những lúc quan trọng hóa vấn đề, giàu trí tưởng tượng và nhìn nhận chưa thấu đáo sự việc.

Chẳng biết còn cặm cụi viết lách được bao lâu, nhà mới cũng đã có rồi, tất cả lại về một nơi, dù sao đoàn tụ cũng luôn là một việc nên làm.


Monday, January 14, 2013

Nightmare


Lately, I have some nightmares frequently. Unpleasant things I have experienced in the past still hurt me in my dreams once again. What makes you sad, though went through thousands of times, will still make you sad.

When I woke up, I realized that the contents of the nightmares were scary but feeling alone to cope with what happened in the dreams is even more frightening. 

Woke up alone, I also noticed one interesting thing, people usually say that when we dream a nightmare, it means we'll get lucky in the future. I personally assume that this is just a way of self motivate ourselves. It also expresses the human spirit is always optimistic. 

However, after all, I dont believe anything. I just know I'm extremely afraid of dreams repeating what I fear the most.

I woke up, I was alone.