Pages

Monday, August 15, 2011

Chiếc bút chì đã mất.


                               
                 Sắc màu - Trần Thu Hà

         
            - Mất rồi!
          - Cái gì ?
          - Cái bút chì...
          - Tưởng chuyện gì, thôi nhé, đang bận...
           ...
          Bút chì yêu, nghe rồi chứ, kết thúc những ngày ở bên tao, còn lại, cũng chỉ tao là còn nhớ đến mày.
         Bút chì nhỏ, tao vẫn còn nhớ tên mày là 2B, cái thân màu vàng, trên lại màu nâu, cái đầu ngòi không còn trắng trẻo như lúc mới gọt, đầu chì tròn tròn, xinh xinh.
         Vậy là mày đã ở bên tao 4 năm rồi chì nhỉ?! Tao gọn gàng ngăn nắp đến nỗi là tao biết rõ lúc nào mày cũng ở trong cái cốc đôi của tao với đứa bạn gái thân, ô đầu tiên ,gần cửa sổ ,trên bàn học. Bao nhiêu lần tao chuyển nhà, tao đương nhiên không nhớ đến cái chì nhỏ như mày nhưng mày vẫn luôn ở đúng vị trí đó nên được theo tao đến những ngôi nhà mới. Tao, với trí nhớ có hạn nên chỉ nhớ được vài lần từng dùng mày, mày chưa từng là cái chì tao thích để dùng hàng ngày, hàng năm, tao cũng chẳng nâng niu, chẳng ngắm nghía...nhưng tao biết mày luôn ở đó... bên tao 4 năm. Tao đã thay rất nhiều cái chì mới xịn hơn mày nhiều lần, mày chưa từng thích hợp để dùng nhưng tao thích mày, vì mày là cái chì đặc biệt. Tao thích mày vì khi tao đi học quên không mang cái bút nào thì chủ mày đã nhường mày cho tao, viết tên tao nắn nót lên thân mày. Ừ, không liên quan gì đến chủ cũ của mày, nhưng mày là cái chì có tên tao do người khác viết nên tao cứ thấy thích, thấy yêu...
       Đừng vội mừng vì tình cảm sâu sắc tao dành cho mày vì thành thật mà nói tao là một đứa thích giữ đồ. Tao luôn giữ lại tất cả những thứ mọi người cho tao, từ cái nơ đến cái giấy gói quà sinh nhật đã rách, tao cất trữ trong những cái hộp, cái tủ trong nhà, mọi nơi, mọi chỗ. Ngắm ngắm, vuốt vuốt, lục lọi lại những thời khắc đã qua, ấy là sở thích của tao.
      Vậy là, mày đã đi mất. Cái cảm giác hụt hẫng, tiếc nuối ngẩn người khi phát hiện ra mày không còn ở bên tao đã chóng qua mau. Một đứa thích giữ lại mọi thứ như tao, thành thật, luôn sợ từ mất. Tao thậm chí chẳng đủ cam đảm để xóa những entry cần xóa, như bạn tao vẫn làm, tao sợ xóa rồi lại tiếc nên mọi thứ cứ còn nguyên đây.
     Cuộc sống, mỗi ngày, có những nơi thân thương tao hay ghé thăm, rồi bỗng một ngày cũng biến mất, tao chẳng thay đổi kịp nên cứ mãi là một đứa bơ vơ...chẳng biết tìm về đâu, đi về đâu. 
     Mới đây trời mưa nhiều hạt, bút chì yêu không ở bên tao, đã có một giây phút tao định viết muốn kết thúc cuộc sống này. Tao đã nghĩ nếu cuộc sống của một con người thực sự là của họ, nghĩa là sự tồn tại của đừng liên quan đến quá nhiều người thì chắc đã có nhiều sự ra đi.

     Ngày mới đã sang, ngày hôm nay là kỳ học mới, bút chì đã không ở đây nữa và tao rồi sẽ quên mày. Tao đã hiểu ra rằng nếu xe tao hỏng phanh thì tao cứ mang thẳng ra cửa hàng chứ đừng nghe bố tao muốn nhờ 1 đứa con trai nào đó mang đi sửa hộ rồi thì lời nhờ ở đó mà mình tự lấy nguy hiểm vào người.Tao hiểu rằng ngay cả bút chì đã mất thì tao vẫn phải tồn tại, 

                                  đã từng ở bên không có nghĩa là gắn bó mãi mãi...

        
       

Thursday, August 4, 2011

Lời thú nhận của Eva!


                      Em đã yêu anh - Hoàng Yến
.......
Vesa