Wednesday, April 28, 2010
Làm anh!
Làm anh khó lắm Mẹ cho quà bánh
Phải đâu chuyện đùa Chia em phần hơn
Với em gái bé Có đồ chơi đẹp
Phải người lớn cơ Cũng nhường em luôn
* & * * & *
Khi em bé khóc Làm anh thật khó
Anh phải dỗ dành Nhưng mà thật vui
Khi em bé ngã Ai yêu em bé
Anh nâng dịu dàng Thì làm được thôi !
* * *
Câu hỏi cuối bài: Muốn làm anh phải có tình cảm như thế nào đối với em bé?
<Trích sách tiếng việt lớp 1 tập 2 >
Một ngày nào đó anh hãy học thuộc bài thơ và trả lời câu hỏi anh nhé! : )
Sunday, April 18, 2010
Kiss the rain!
In the end - Linkin Park
Hôm nay là thứ 7, ngày 17 tháng 4!
Hôm nay tớ đã được biết thế nào là " kiss the rain"! Tớ đã được đi dưới trời mưa một mình, giữa đêm khuya, một mình tớ và mưa thôi, chẳng còn 1 ai khác và mưa có lẽ đã chạm vào mặt tớ, nhẹ nhàng thôi, không đủ gây lạnh ! Tối nay về, sao cứ nhớ đến âm điệu của bài nhạc đó, nhẹ nhàng như bước chân tớ hôm nay, man mác như cơn mưa tối nay!
Có lẽ do đọc truyện Conan quá nhiều, nên giữa đường lớn đèn còn sáng, tớ cứ luôn quay lại phía sau, một thói quen không tốt, hy vọng gì ư, mong chờ gì ư hay sợ hãi? Đã bao lần đi trong đêm muộn, 1 mình, với mưa? Chỉ biết đây không phải là lần đầu, và nó không bắt nguồn từ sở thích tắm mưa!
Mưa hôm nay nhẹ thật! Buổi tối quen thuộc quá, không khí quen thuộc quá, chỉ có con người trong nó là đổi khác, bạn mới ...toàn bạn mới!
Tối nay được gặp lại cậu bạn cùng trường phổ thông, chẳng phải là ngôi trường tiếng tăm đâu, bạn ấy nhớ mình, nhớ tên, nhớ lớp, nhớ luôn cả chức Bí thư mà mình tưởng như đã quên lâu lắm rồi! Còn mình không nhớ bạn ấy, không biết tên, không biết lớp, hẳn là bạn ấy đã học một lớp bình thường nhưng vẫn giỏi giang, vẫn là một sinh viên bk ra dáng lắm! Rất lâu rồi mới gặp được một người bạn cùng trường cấp 3, thấy cái dáng vẻ hiền lành dễ mến như vùng quê của mình, đúng tình đồng hương, thật dễ chịu!
Tối nay, tham gia một trò chơi và đã được cõng! Đấy, lâu như khoảng thời gian đã trôi, vẫn những con người ấy, nhưng cả người đi cõng và người được cõng cũng đã được thay đổi! Cái người được cõng ta và được ta cõng đã là người mới! Khi bạn cõng một ai khác, hẳn cũng có nhiều cảm giác, khi tớ được cõng hôm nay, sao chỉ thấy phải lao đến quả bóng và đập thật nhanh ! Nếu cùng là trò chơi, chắc hẳn cảm giác đã giống, ừ, nhưng mà sao không giống! Tớ nặng hơn rồi!:)
Tối nay, cũng thú vị đấy, cũng bị bất ngờ đấy, và chứng kiến một số cách cư xử cũng hơi bị hiển nhiên theo tâm lý học! Nếu ta tự thừa nhận ta đủ thông minh và tinh tế để nhận định một vấn đề, thì ta sẽ gặp lại sự phản bác là vì ta muốn thế mà tự suy ra, vậy thì thôi, ta chỉ ước ta đóng được cái vai bình thường tốt hơn, cười nói nhiều hơn để ít nhất bằng người ta. Để ta không bị ai đó nói rằng thất bại vì vẫn lung lay, để ta không bị coi là thất bại khi không nói được câu không bất ngờ. Giữa chọn lựa làm kẻ thất bại và làm một người không tình xưa nghĩa cũ gì hết, ta chọn thất bại! Còn mỗi bản thân mình, là của mình duy nhất, nếu bị thất vọng bản thân nữa thì đúng là cuộc sống chẳng còn gì đáng vui thú! Vậy nên bạn yêu, đừng có cười tớ vì tớ như một đứa ngốc, đừng cười!
Tớ, là Bùi Thu Hà! Và nhược điểm lớn nhất của tớ là không bao giờ chịu nghĩ người khác có thể ghét mình, ignore mình! Vì cái điều này từ bé đến giờ nó chưa từng xảy ra! Giữa đối xử với một người mình yêu mến một cách tàn nhẫn, và chịu sự tàn nhẫn từ một người mình yêu mến cái nào kinh khủng hơn nhỉ? Một nhược điểm nữa là luôn nghĩ người khác phải chịu đựng những thứ kinh khủng hơn mình! Tinh thần AQ ư! Một cái đầu được một số người thông minh cho là logic, thì chắc không đến nỗi cần điều đó!
Tớ là một người bảo thủ khó thay đổi nhất, vì đã nghĩ ai tốt rồi tớ kiên quyết không thể nghĩ họ xấu, kiên quyết bao biện, tìm nguyên nhân của ngọn nguồn và cuối cùng bao giờ cũng là người ta muốn tốt cho mình thôi!
Tớ đã từng là một đứa bất cần, cái nguyên nhân của sự bất cần đó là sợ mình cần ai đó, cần được yêu thương nhưng lại sợ bị bỏ rơi. Không phủ nhận đã có những lúc mong chờ, vui mừng đón tính cách đó trở lại nhưng vào lúc này, trong sự tỉnh táo vô cùng , thừa nhận mình cần ai đó, thừa nhận thích được biết thế nào là yêu thương hơn là nghĩ khi nó ra đi, khi tâm hồn mình mất đi những điều đẹp đẽ!
Có một que kem vừa lạnh vừa ngọt, mỗi lần thất vọng ta lại nếm, lạnh buốt đấy mà cứ thấy ngọt ngào! Cái que kem hôm nay nên ăn hết thôi, lạnh nhiều quá là dễ viêm họng, là ốm, là sẽ đau, là sẽ phải uống thuốc đắng chứ chẳng còn kem mà nếm nữa!
2h sáng! Nghĩ đến bài hát gì lúc này đây! Anh ước mơ một vì sao mang giấc mơ tình yêu về đây ư! Không chỉ riêng anh đâu! Và thế đấy, con người ta luôn không được làm chủ cuộc sống của mình, không quyết định hành động để thay đổi nó mà chỉ mong chờ vào những điều ước, lòng tin!
Tớ - Bùi Thu Hà, thật giỏi vì đã xa nhà được 2 tháng rồi!:). Sống một mình nhé, không hề ốm, vẫn biết nấu cơm và tự chăm lo cho mình thật tốt. Sống một mình, luôn thiếu những tin nhắn hỏi han, và thậm chí như hôm nay thiếu cả một tin nhắn hỏi về đến nhà chưa - nên có! ừ! Tốt cho mình thôi! :). Thiếu để lúc nào đó biết trân trọng nhưng cũng không quá đề cao, để biết rằng thiếu nó ta vẫn sống, chỉ là đôi khi bớt vui đi một chút!
Hôm nay đã đủ chưa? Một cái đầu logic thì những điều nhìn thấy là những điều tin được hơn những điều tưởng tượng! Thầy có lòng giúp mà trò không có lòng tiến bộ thì thật phí công thầy! Tin là thật hay không tin là thật thì không khiến người thất vọng nhỉ!
Thất vọng thì cũng đã rồi, buồn thì cũng đã biến thành hạt nước rồi!
Bùi Thu Hà , cô còn thế này đến bao giờ! Nghe lời một người, không tuyên thệ gì cả, cứ im lặng mà thực hiện
thôi!
Chỉ 1 tuần nữa là được về với cả nhà! Thưởng luôn cho 2 tuần liên tiếp về với cả nhà!:).
Khép lại thôi và vẫn cố tình bằng sự yêu thương quý mến mãi không thôi đấy! ( for everyone)!
Tớ sẽ trả lại blog những trang màu xanh quen thuộc, để màu xanh kéo dài mãi không thôi!
BTH - fighting! ^ ^
Wednesday, April 7, 2010
Mưa tháng Tư!
The Reason - Hoobastank
Tháng 4!
Hà Nội về khuya!
Có một cơn mưa rào đang đến! Cơn mưa rào đang từ Ngã Tư Sở kéo về Đại La!
12h đêm! Trời mưa vẫn không làm mất đi một âm thanh quen thuộc! Vẫn có tiếng mời mua bánh bao từ dưới Trần Đại Nghĩa vọng lên! Giữa Hà Nội, thấy may mắn vì mình có một căn phòng nho nhỏ, có cửa sổ nhìn ra một khoảng không không quá bé, và ,có thể hứng mọi thứ âm thanh từ bên ngoài vọng vào!
Tháng 4 đến rồi! Tháng 4 năm nay vội vàng quá! Dường như những cơn mưa mà tháng 3 còn e ngại thì tháng 4 đã không thể đợi chờ! Ngay từ những ngày đầu, không chịu tích tụ lại để làm một cơn mưa thật lớn, tháng 4, mưa nhẹ lất phất bay! Đầu tiên là những cơn mưa bất chợt vào buổi tối, những cơn mưa đầy ý tứ cho những người yêu nhau có thể cùng nhau ngắm mưa ở một nơi nào đấy! Và hôm nay, cơn mưa đã trở về khuya hơn, có lẽ cho những người còn thức...
P nói rằng đang mưa to lắm, nhưng mưa rào hình như chưa về đến cửa sổ phòng tớ! Ký ức, ngày bé, khi trời mưa, bầu trời tối lắm, hôm nay, trong cơn mưa chỉ thấy bầu trời hồng, hồng hồng sáng sáng xa xa...
Có nơi nào đó đang mưa to nhưng nơi này mưa chỉ từng hạt nhỏ! Tháng 4 sẽ có mưa rào, sẽ có, nhưng dường như vì quá lâu không mưa nên ông trời cũng quên mất cách để làm mưa!
...
Gần 1h sáng! Cảm giác nhàn nhạt vì cơn mưa rào không đến! 1 chút mất hứng và cái cảm giác đợi chờ là vô ích!
Nghĩ đến tin nhắn tối nay, của K! Người bạn đặc biệt! Tự nhiên nghĩ thật nhiều về cái gọi là mãi mãi...
Đáng lẽ, hôm nay, cái entry này nên dành để tớ xin lỗi, xin lỗi K về sự thiếu quan tâm của tớ đến cậu. Tớ nhìn thấy mọi thứ, nhưng luôn quên nhìn về cậu, quên những hỏi han cần có khi bạn bè ở xa! Còn cậu, thậm chí chưa một lần thấy tớ, nhưng luôn không quên mỗi ngày tháng có, sắp có sự kiện với tớ! Cuộc sống đôi khi thật bất công với một số người, K muốn được học, được như bao người bình thường nhưng không thể! Còn một số người có thể làm tất cả thì giờ này đang làm những điều vô ích! Tớ, đáng ra phải là người quan tâm đến K nhưng K lại là người bạn luôn nhắc nhở tớ mọi điều. Có phải con người tớ luôn gây ra sự lo lắng cho người khác, ngay cả một người không nhìn thấy cũng không hết lo lắng về tớ! Thấy buồn... Ngay từ lần đầu tiên tớ gặp K, mọi thứ đã thật trái ngược! Tớ, đáng ra phải" dạy" K theo đúng nghĩa của từ " đi dạy" nhưng tớ lại toàn nói chuyện lung tung làm K không học được! Tớ đã không dạy được bất cứ thứ gì cho K, mà lại luôn mong đến buổi đi dạy để K dạy tớ chữ nổi! Tớ thấy mình thật sự đáng xấu hổ! K đã dạy tớ nhiệt tình đến thế nào, còn hứa tặng cả cho tớ một bộ viết! Tớ thì không thoát khỏi sự tò mò, chóng thích, mau quên! K luôn xin lỗi vì còn chưa tặng được bộ viết nhưng tớ biết nói sao đây, khi tớ quên cách viết mất rồi! Tớ, đã mải mê, mang nỗi nhớ, cho một số điều mà nỗi nhớ của tớ trở thành vô nghĩa, và quên những thứ mà chỉ cần tớ nhớ là sẽ có ý nghĩa biết bao với nhiều người! K nói quên không sao rồi K sẽ dạy lại, nhưng tớ biết khó có lại những ngày tháng đó! Tớ chưa dạy được gì cho K nhưng K đã dạy tớ thật quá nhiều thứ, cho tớ quá nhiều rộng lượng và yêu thương mà tớ - không xứng đáng được nhận!
Cơn mưa rào chắc là không đến, tớ đã nghĩ về một số điều mãi mãi. Đã rất rất lâu rồi tớ không gặp K, nhưng hôm nay, tin nhắn ấy dặn giữ gìn sk chuẩn bị ôn thi học kỳ đã làm cho tớ tin tưởng chắc chắn cái gọi là mãi mãi. Thời gian, có thể làm nhạt đi một số điều nhưng chỉ cần còn người giữ gìn nâng niu, thì mọi thứ sẽ lại trở về!
1h sáng! Một cảm giác thất bại vì muốn làm một điều gì đó để cứu 1 người nhưng không thể! Muốn gọi người đó dừng lại nhưng tự cảm thấy lời nói đã ít ý nghĩa đi nhiều! Sẽ vẫn là những đêm dài vô nghĩa, và những chán nản của thất bại, nhưng tại sao không dừng lại được...
Sự thất bại lan sang người khác, và cái cảm giác thật không dễ chịu...
Friday, April 2, 2010
Câu chuyện bát mì!
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng,Nhật Bản.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
o O o
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:
- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.
- Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:
- Cho một bát mì.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. "Ngon quá" - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám
ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm
mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?
- Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát mì.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:
- Vâng, một bát mì!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!"
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ". Đúng 10g30, ba mẹ
con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì".
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và
được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc". Đến cả việc hàng ngày con phải đi
đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: "Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn". Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!"
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được... Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp
đỡ cho em con." Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
"Việc này có ý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để
tiếp đón họ. Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.
Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ôngchủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:
- Các vị... các vị là...
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự
khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên
của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt
này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
o O o
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.
* * *
Sau một ngày dài mệt mỏi đọc câu chuyện thấy lòng ấm áp quá! Nhớ đứa bạn cùng lớp lúc nào cũng âm thầm quan tâm mọi người, nhớ những đứa bạn trong đội tình nguyện một thời, nhớ Chúc Hạnh ấm áp lúc nào cũng hỏi han ân cần ,,,,Nhớ những yêu thương mà mình được nhận... nhiều quá...Cần phải cho đi nhiều hơn nữa....
Cảm ơn Hiếu đã cho tớ đọc một câu chuyện hay! :)
Thursday, April 1, 2010
Believe!
Hôm nay, buổi tối đầu tiên ngồi học nghiêm chỉnh của kỳ 6! Biết bao sự cố gắng và kiềm chế! Nghe thấy mưa mà phấn khích quá! Quyết định thưởng cho tinh thần học tập đang lên cao 15p nghe nhạc trước khi đi ngủ!
Even when the thunder and storm begins
I'll be standing strong like a tree in the wind
Nothing is gonna move this mountain or change my direction
I'm falling off the sky and I'm all alone
The courage that's inside is gonna break my fall
Nothing is gonna dim my light within
But if I keep going on it will never be impossible
Not today.
Cause I got something to believe in
As long as I'm breathing
There is not a limit to what I can dream
Cause I got something to believe in
Mission to keep climbing
Nothing else can stop me if I just believe
And I believe in me.
Even when the world tries to pull me down
Tell me that I can't... try to turn me around
I wont let them put my fire out
But if I keep going on it will never be impossible
Not today
Cause I got something to believe in
As long as I'm breathing
There is not a limit to what I can dream
Cause I got something to believe in
Mission to keep climbing
Nothing else can stop me if I just believe
I can do it all, open every door
Turn unthinkable to reality
You see I can do it all and more
Believing as long as I'm breathing
There is no limit to what I can dream
Believing mission to keep climbing
Nothing else can stop me if I just believe
And I believe in me.
......
And I also believe in you! Hope you can return to the real world as soon as possible...
Subscribe to:
Posts (Atom)


