
Hà Nội mùa thu, một buổi sáng sau cơn mưa...
Mình, có một tính rất xấu, ấy là khi có quá nhiều thứ phải làm thì thường tự sinh nhàn rỗi, đẩy không đi, bảo không nghe và cứ đứng một chỗ nhìn vào đống thứ phải làm.
Sáng nay, bỏ một buổi interview, trời mưa, tự nhủ may quá không đi. Quanh quẩn những việc quen thuộc rồi bỗng nghĩ ra hỏi GG xem cô độc là gì.
GG hiển nhiên là biết rất nhiều thứ cao siêu nhưng cũng chưa có một định nghĩa nào chính xác về sự cô độc. Trong tiếng anh cô độc thì có thể dùng "lonely" hoặc "solitary". Cả hai từ này chung quy lại cùng một định nghĩa về một trạng thái "unhappy" và "without other people".
Sách vở đôi khi vẫn thường không chính xác. Mình cho là thế. Cô độc là thứ mình nghĩ mình đã từng trải qua, đó là một thứ cảm giác tự do là lạ và đó không hề là tình huống "without other people".
Mỗi người, theo mình nghĩ, có thể có những nơi chốn riêng làm họ cảm thấy cô độc, một căn phòng trống, một con đường vắng, một góc tối. Riêng mình, nơi mình cô độc nhất đấy là điểm chờ xe Bus.
Hà Nội mùa thu trời thường tối nhanh, những buổi chiều u ám luôn là điều kiện tốt để tỷ thứ không như ý ùa về. Hà Nội mùa thu, những buổi chiều này mình chọn vài buổi ngồi chờ xe Bus bởi mình tự nhiên thích đi bộ thong dong về nhà, thích nhìn gió mùa thu mang theo chút se lạnh cuốn đám lá khô và bụi cùng xào xạc trên đường.
Điểm chờ xe Bus luôn là một chỗ đông người, nơi mọi người đa số đều hướng mắt mong mỏi hình dáng chiếc xe xuất hiện từ quãng xa. Niềm vui khi có xe có lẽ chỉ xuất hiện rất ít trong những lần đầu chờ xe đến. Sau rất rất nhiều lần chờ đợi mọi sự vui cũng sẽ thành một thứ bình thường như là hiển nhiên cứ đợi là sẽ đến.
Chủ nhật vừa rồi là một ngày mùa thu rất đẹp nhưng tâm trạng của mình thật nặng nề. Một vài chuyện hậu quả có vẻ to mà lỗi chỉ từ sự lười biếng thiếu ý chí và quyết tâm của mình. Hậu quả về mình thì chẳng hề gì, chỉ buồn mãi vì làm ảnh hưởng đến bố mẹ. Chủ nhật vừa rồi mình gặp điểm chờ xe Bus. Bên này đường đứng cùng mình rất đông người, bên kia đường là hai đứa bạn mình luôn coi là thân nhất đang tíu tít trò chuyện rồi đón nhau ra về. Rồi mình phát hiện ra điểm chờ xe Bus lúc chập choạng rất dễ làm cho hàng tỉ noron thần kinh hoạt động và tương tác để sản sinh ra một thứ hooc môn gây cảm giác buồn. Đường phố khi ấy vì lý do đó nên rất dễ sinh ra mờ ảo, những điểm vàng của đèn đường khi ấy rất dễ giao nhau.
Mình ấy, rất hiếm khi, nhưng vẫn cực xấu khi hay cô độc giữa chốn đông người, trước bạn thân và trong cả trạng thái luôn luôn vui vẻ.
Mình rất xấu khi chỉ biết tự nhủ hít sâu vào, hít sâu vào để ngăn việc gây chú ý giữa chốn đông người, ở điểm chờ xe Bus.
someone sometimes seems to be like you...
ReplyDelete