Pages

Saturday, May 7, 2016

Tôi vẫn mơ giấc mơ ngày xưa đấy thôi


Hà Nội, một mùa mới lại về,

Nắng vàng đậm, tiết trời oi bức, ngột ngạt, cơn mưa đã đi vắng cả một tuần,

Bận rộn triền miên, lần đầu tiên trong đời mình biết thế nào là không ngày nghỉ, biết thế nào là ra đi từ sáng sớm và trở về khi phố đã dần thưa.

Những ngày nối tiếp ngày, hóa ra thế giới đang vận hành vô cùng hối hả, công việc quay cuồng, chẳng còn thời gian để nấu một bát canh ngon, xem một bộ phim mới.

Giai đoạn mới mẻ này, thời khắc mình yêu thích nhất trong ngày chuyển thành buổi sáng, trong 5 phút ngắn ngủi, trên con đường đi bộ vài trăm mét dẫn đến chốn làm. Mặc dòng xe qua lại, hoa ven đường rất nhiều, rung rinh trong gió, từ hướng dương rực rỡ đến thược dược đủ màu đủ sắc. Trải qua bao năm, mình vẫn là cô gái thích đi bộ thong dong, ngắm hoa, ngắm lá, đầu óc thảnh thơi.

Mùa hạ luôn là mùa có dấu ấn rõ ràng, không nhạt nhòa, không nửa chừng. Cây lá ở thì xanh nhất, nắng ở thì vàng nhất, cơn mưa dữ dội nhất. Bất chợt cảm thấy đồng điệu với mùa hạ, tìm lại tình yêu với mùa hạ như tìm lại tình yêu cho một câu thơ cũ.

Mọi thứ rồi sẽ lại cân bằng, chẳng gì là quan trọng, chẳng gì là mãi mãi. Những đoạn mới mở ra, đoạn cũ đóng lại, cuộc sống không buồn, tiếng hát trong hơn.

Vô tư như cây cỏ, tự do như cơn gió, cứ bước đi, rồi sẽ tới,
một ngày.

Saturday, March 26, 2016

Bình yên một thoáng cho tim mềm

         

Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm

Hà Nội, mùa xuân thứ 9,

Hà Nội đương tháng 3, tháng của trời xuân. Đã thành một thói quen khó bỏ, mỗi khi tháng 3 về, mình lại nhớ vô cùng giai điệu Lời tỏ tình của mùa xuân, bản Ngọc Anh - Hoàng Hải. Với mình, những giai điệu quen luôn mang về những ngày tháng cũ. Đôi khi một vài câu hát quen có thể mang về cả bầu trời xuân rạng rỡ, những ngày tươi trẻ, những ngày hồn nhiên.

Mình luôn nhớ mùa xuân là mùa của ấm áp, dịu dàng, mùa của nắng vàng trên phố. Có thể trở về nhà sau một năm lăn lóc nơi phố thị ồn ào. Tóc không cần buộc, có thể lôi thôi, đạp chiếc xe đạp màu xanh giỏ xám, đầu trần đi mua cho mẹ mớ rau thơm còn thiếu cho bữa chiều. 

Cuộc sống mà mình yêu mến và hướng đến, luôn chỉ cần sự giản dị và bình yên như vậy. 

Quá nhiều sự việc đã thay đổi, thời gian mang đến những điều mới nhưng cũng không thể trong chốc lát lấy đi những điều cũ kỹ thân quen. 

Chẳng cần sống trong một ngày xuân lạnh lẽo ta mới nhớ những ngày xuân ấm áp tinh khôi. 

Cuộc sống vẫn tiếp diễn song hành cùng những nỗi nhớ chưa từng nguôi ngoai. Bức tranh của hiện tại đã khuyết nhiều màu sắc, niềm hân hoan vì thế đã không bao giờ có thể vẹn toàn.

Tiếc thay, tuổi thanh xuân rồi cũng như mây trời...Ngày mai lại sắp đến, chẳng mấy chốc lại mùa xuân thứ 10. Bắt đầu lại từ số 0 ở một nơi rất mới, lại lo toan, lại bận rộn triền miên, chỉ có thể lẩm nhẩm,

Bình yên để đoá hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
...




Thursday, January 14, 2016

Chênh


Hà Nội, những ngày mưa rét...

Có những giai đoạn cuộc đời, cảm thấy thật dở dang, không quá trẻ để hồ hởi vào đời mà cũng chưa quá già để an phận với đời, không quá trẻ để bắt đầu nhưng cũng chưa quá già để dừng bước.

Ái ngại để thay đổi nhưng vẫn không ngừng mong muốn những điều đổi thay.

Giai đoạn mong bản thân trẻ lại dăm ba tuổi, có thể làm điều này điều kia, có thể chuyên tâm, có thể cần cù, có thể cố gắng nhiều hơn nữa.

Không bao giờ quá muộn để làm lại nhưng đôi khi cũng khá muộn để lại tập trung, lại say mê vì những điều mới mẻ.

Lãng đãng, lênh đênh, rồi lại cuống cuồng đến mệt mỏi với những deadline cận kề. Căn bệnh từ nhỏ đến lớn vẫn chưa hồi cứu chữa.

Tâm trạng không tốt, sự tích cực và lạc quan thường trực cũng đi vắng. Muốn được tạm thời dừng cố gắng, muốn được giận dỗi lại một lần, muốn được buông xả những mối quan hệ đã đến ngày tàn :)))

...

Em là ai giữa cuộc đời này
Em từ đâu bước đến nơi đây

Trời sập có anh đỡ, phỏng?