Pages

Wednesday, December 30, 2009

Như mùa xuân đang tới...

                                       
                                
        Entry cuối cùng của năm...
       Hà Nội vào đông. Một năm sắp khép lại như hiển nhiên vẫn thế. Không vội vã ồn ào, không nổi bật phô trương, những ngày cuối cùng của năm trôi đi chầm chầm trong cái rét thoảng qua đầu mùa.

       Mùa đông! Thật nhẹ nhàng và ý tứ! Không tràn đến bằng những cơn mưa lạnh kéo dài mà bắt đầu bằng một vài ngày chào hỏi của mưa rét . Vẫn cho nắng ấm ngoài cửa sổ nhưng cũng khéo léo đưa về những cơn gió lạnh, những cơn mưa nhẹ buốt để dạo đầu.

      Một cái Tết lại sắp đến. Những ngày Tết thực ra luôn là những ngày lạnh nhất, nhiều mưa rét nhất... Nhưng, như người ta thường nói, cái Tết luôn ấm áp và mang đến nhiều sức sống cho vạn vật. Tết đến, được gặp mặt những người ta yêu thương, được tụ họp xum vầy, yêu và được yêu, hiển nhiên cái lạnh chẳng còn ý nghĩa mà chỉ còn sự ấm áp tràn đầy....

      Một năm khép lại, một năm với nhiều sự kiện , nhiều sự thay đổi mà chưa bao giờ mình tưởng tượng ra được.
      Năm mới mở đầu bằng một buổi sáng lên chùa rút quẻ! Giữa ngày xuân nắng đẹp nhưng quẻ rút được lại là đại hạn! Gương mặt mình vẫn thản nhiên và  tươi tắn lắm nhưng mọi người ai cũng động viên mình, ai cũng nói cẩn thận là sẽ không sao hết và mình biết là mình không có định nghĩa từ " cẩn thận"!:)
      Sự kiện đầu tiên của năm bắt đầu vào tháng 3. Như lời của một ai đó thì tháng 3 là một trong những tháng ý nghĩa nhất trong đời bạn. Thôi chẳng cần những lời to tát, tháng 3 hãy để nó bình dị là một tháng đáng nhớ của năm. Thế là đủ. Ôi tháng 3, tưởng như đã xa xôi lắm, đôi lúc tưởng như nó là một giấc mơ ngắn ngủi, đôi lúc nghĩ nó chưa tồn tại, đôi lúc nhận ra nó tan biến rồi. Tháng 3 thật sự bắt đầu bằng một valentine trắng. Một buổi chiều với một người xuất hiện cứ như là định trước. Hai con người xa lạ  gặp nhau, không phải là những đứa trẻ 7,8 tuổi mà là những đứa trẻ con đã lớn. Nghĩ đến bạn, mình chợt nhớ đến hai câu thơ của một người anh:
              Em yêu ơi !liệu em có biết
              Anh nhận ra mình từ cái có trong em...
       Đến giờ phút này mình vẫn không thể tưởng tượng được có người giống mình đến vậy. Giọng nói giống nhau, tính cách giống nhau, đãng trí giống nhau... Mình nhìn thấy mình trong bạn ấy và bạn ấy chắc hẳn cũng nhìn thấy bạn ấy trong mình. Hai đứa đều hay nói hay cười, đều thích những điều mới mẻ và cảm nhận tinh tế cảm xúc của nhau.
            You and me
            We used to be together
            Every day together always
            I really feel
            I'm losing my best friend
            I can't believe
           This could be the end...

       Tháng 4 với những cơn mưa rào mạnh mẽ mang đến những điều hoàn toàn mới rồi tháng 6 đến với những cơn mưa rào tưởng như không bao giờ ngừng lại cuốn trôi mọi thứ. Khi hai người xa lạ gặp nhau, có thể nói chuyện và yêu mến nhau thì đã là hạnh phúc rồi. Con người ta sao cứ tham lam. Được gặp nhau đã là may mắn, mọi vật đều có lúc đổi thay nhưng chẳng còn phải tiếc nuối gì nữa, mong chờ gì nữa vì những giấc mơ đã có kết thúc đẹp rồi...
      Vẫn là tháng 4, một buổi tối mình nghe tin bố mẹ chuyển nhà. Tháng 12 đã nguôi ngoai nỗi nhớ căn nhà nơi phố huyện, đã bắt đầu yêu ngôi nhà màu xanh với những lan can đầy hoa nở rộ....
       Sự kiện đáng nhớ nhất trong những tháng cuối năm là chuyến lên rừng của mình. Hai mươi tuổi mình đã thực hiện được ước mơ nho nhỏ thời bé thơ là sống trong nhà sàn giữa đồi. Lần đầu tiên tự xách ba lô đến một nơi thật xa, tự đi trên đôi chân của chính mình. Nghĩ lại chuyến đi đến Võ Nhai tháng ấy cảm xúc của mình vẫn tràn đầy như ngày mới trở về.
                           

       Đến Thần Sa vào một buổi chiều muộn. Con đường lên núi hôm đó có lẽ mình sẽ nhớ suốt đời. Đường lên núi  là những con đường dốc lên thẳng đứng trơ đá vì bị xói mòn. Buổi chiều muộn giữa núi trời đã tối. Hai chiếc xe lên dốc rồi xuống dốc giữa núi rừng không một bóng người. Càng đi càng hiểm trở, càng đi càng mịt mù. Trên con đường ấy mình được ưu ái ngồi sau không phải cầm lái. Cảm xúc lúc đó lẫn lộn. Lần đầu tiên lên rừng, như những bộ phim mình từng xem, rất tự nhiên mình nghĩ đến cảnh bị bọn cướp từ trong núi nhảy ra chặn xe lại và rất tự nhiên mình lo cho cái 6300 nằm trong túi- không phải của mình. Đi thêm một lúc, con đường dốc hơn, trời tối hơn, cảm xúc của mọi người bắt đầu lo sợ. Mình ngồi sau, chợt nghĩ - nếu chẳng may mình ngã... Chợt nghĩ đến những lúc ngồi sau lưng bố, ngồi sau lưng của anh, được che chở, nghĩ đến những lúc anh nâng niu bàn tay, bàn chân nho nhỏ...Không biết những người yêu thương mình, biết mình đi con đường nguy hiểm ấy sẽ lo lắng thế nào...Nhắm mắt lại, không thấy sợ nữa, chỉ có cảm giác vui vui mình đã lớn...
      Đến nơi là lúc 7h tối. Ai cũng mệt và tiều tuỵ. Tóc bết loà xoà trên khuôn mặt. Mất sóng nên chẳng thể giữ lời hứa liên lạc về cho bố và anh. Đám cưới trong nhà sàn đang bắt đầu. Thần Sa là nơi sinh sống của dân tộc Tày nhưng dù có đám cưới cô dâu cũng chỉ mặc quần áo truyền thống trong chốc lát. Dân tộc vẫn có những gia đình giàu có và có lẽ cái gia đình mình đến là một trong số đó. Nhà sàn to và rộng, có điện sáng. Đám cưới dân tộc cũng diễn ra ồn ào với đông khách đến ăn uống chúc mừng.Trên tường có nhiều ảnh cưới nhưng mình vẫn thích nhất hình ảnh cô dâu chú rể cắt bằng xốp.
                                       
 
       Khác với những hình ảnh trang trí công phu, hình ảnh cô dâu chú rể trên nền chăn đỏ là mình có cảm nhận hạnh phúc thật ấm áp, giản dị. Chợt nhận thấy hạnh phúc chẳng cần phải ở nơi ồn ào náo nhiệt, nơi nào có tình yêu nơi ấy có hạnh phúc.
       Buổi tối duy nhất ở Thần Sa ấy, mình, em Quỳnh và Hà cận đã được ngồi bên nhau ngắm núi rừng trong đêm. Gió lạnh! 3 chị em ngồi sát bên nhau. Em Quỳnh hút thuốc. Nơi em ở là dân tộc Mường vẫn còn nghèo chứ chưa khá giả như dân tộc Tày. Em còn ít tuổi nhưng đã hút thuốc như một người lớn. Lần đầu tiên mình không khó chịu với mùi khói thuốc mà chỉ nghĩ, giá như em sinh ra ở một gia đình ở đồng bằng có lẽ giờ em cũng được học đại học như những đứa em của mình...
       Giấc ngủ ở nhà sàn là một giấc ngủ lạnh vì gió dưới sàn lùa lên nhưng rất ngon không mộng mị. Buổi sáng thức dậy mình và Hà cận lại tràn đầy sinh lực đi ngắm Thần Sa buổi sáng sớm đẹp và trong lành...
 
                        
      Kỷ niệm về một chuyến đi thật vui có lẽ đã khép lại một năm đại hạn. Những chuyến đi luôn cho ta những suy nghĩ mới và cách nhìn mới.
       Chuẩn bị đón một năm mới về, năm sau, một năm nhiều bước ngoặt đang tới... Đã đến lúc chào năm cũ, chào một năm đại hạn...:)

                                                                           ***&***


 2 câu thơ trong bài thơ " Xa cách" :
                          Những ngày xa em anh nhìn rõ mình hơn
                          Ta hiểu nhau hơn từ trong cách biệt
                          Em yêu ơi! Liệu em có biết
                          Anh nhận ra mình từ cái có trong em
                          Nếu trái đất chỉ một màu xanh
                          Ta đâu biết chông gai cay đắng
                          Nếu bầu trời cứ ngày ngày tràn nắng
                          Ta hiểu gì giông tố sẽ đi qua
                          Cách xa ơi đừng buồn nhé cách xa
                          Ta sẽ hiểu nhau hơn từ trong xa cách
                          Từ những gì ta chắt chiu bù đắp
                          Dâng hiến cho nhau giữa xa cách muôn trùng ....
   
           
      

Friday, December 11, 2009

Đau đầu!

                           


         Buổi chiều ảm đạm!
        Sáng nay hình như trời có mưa nhẹ. Nhớ là đã có một lúc nào đó trời đổ mưa rất nhẹ nhưng không chắc đã là sáng nay. Những ngày kinh dị đã qua rồi. 5 ngày với 4 môn thi. Áp lực học lại. Lúc nào cũng phải cố trấn tĩnh là sẽ qua hết, lúc nào cũng phải điều khiển bản thân ở trạng thái bình thản để có thể ngồi nhét được gì vào đầu thì nhét.
          ...........
      Cuối cùng thì mình cũng về được đến nhà. Kỳ lạ thật. Sao mình lại tỉnh ra như thế này nhỉ! Ôi, say tập thể thật là vui. Tiếc là say ít quá. thiu thiu 1 tý, đơ đơ 1 tý là đã tỉnh rồi. Lúc chiều định viết cái gì ấy nhỉ. Để máy thế này chắc định về viết tiếp đây. Chắc lại định viết cái gì đó ngớ ngẩn và điên rồ đây. Ôi hôm nay thật thích. Cứ việc uống say và chơi thoả thích. Và trở về nhà thật muộn. Chẳng sợ gì cả. Em Trang tửu lượng kém quá. Chỉ có em bị nôn thôi đấy em ah. Giờ cũng chỉ có em là ngủ. Ha ha mọi người đều tỉnh nhưng rất choáng. Tiếc quá. Tửu lượng mình cao quá. Về đến nhà ngồi dựa vào tường là không có cảm giác say sưa gì nữa cả. KHông loạng choạng, không mất phương hướng.Tỉnh rồi lại không thể khóc nữa. ÔI em trang và mình. Mất mặt phòng này quá. Sao cứ say là lại khóc nhỉ? KHóc một cách rất tự nhiên, đau đớn và dữ dội. Điên nặng rồi. 
       ÔI vui quá là vui! ÔI em HỒng em Chi em Vân, em LOan. Yêu thế là yêu.
       Ôi ngồi 1 lúc là lại quên định nói cái gì rồi. Càng ngày càng điên rồi. Haha! Cả tuần mệt mỏi. Hôm nay  xả hết rồi. Mình giỏi quá là giỏi. 5 ngày 4 môn thì sao. Vẫn qua hết. Chẳng hề sợ gì. Ôi em cực buồn luôn. Dù cái mặt em giờ nó ít biểu cảm nỗi buồn rồi nhưng mà thật sự buồn. Mấy ngày vừa rồi tức nhất là buồn mà phải giữ tâm trạng tốt để mà ôn thi. Mấy đêm vừa rồi khó ngủ. Trong đầu toàn tưởng tượng những thứ quái dị và điên rồ. Mà càng không muốn tưởng tượng thì càng tưởng tượng chi tiết mới hay chứ. Một vài điều không hiểu thì vẫn chẳng hiểu được. Một vài thứ càng muốn cứu vãn thì càng trở nên tồi tệ. Một vài mối liên hệ bị mất đi. Công nhận là mình tưởng tượng giỏi và vui thật. Hình như có ai đó đang tưởng là mình giận họ và mình lại tưởng là có ai đó đang giận mình. Nghĩ kỹ lại thì mình làm gì mà bị giận chứ. Yêu mình còn chưa hết. Mà kỳ lạ. Đã đề nghị 1 người đừng quan tâm đến mình nữa sao vẫn cứ quan tâm nhỉ. KHông nỡ bỏ mặc chăng...
   Ah, ngồi một lúc nhớ ra là sau 5 ngày căng thẳng, hnay bị đơ. Bản năng điều độ. Trưa đi ăn nhưng mà o nuốt được. Giấc ngủ trưa không ngon, không sâu. Tỉnh dậy thì đầu nặng trĩu. Không muốn ăn, không muốn ngủ. Chắc định kêu ca. 
  Thôi mệt rồi, đi ngủ nào. Tối nay sẽ ngủ ngon đây. Ngủ thôi. Vui không tả được! YÊu MT!
      
  

Wednesday, December 2, 2009

Sinh nhật của em!



Ra đời ngày 02 tháng 12 năm 1999 lúc mình vừa tròn 10 tuổi

Đêm sinh nhật của...


Tối hôm đó thật là vui vẻ. Ngay lúc năm giữa, Mai và Trang đã đạp xe đến trước cửa rồi. Cả nhà đang ăn còn mình đã chạy ùa ra đón Mai, Trang. Thế rồi không kịp ăn bún nữa mình vội vã mặc chiếc váy hải quân trắng muốt và xỏ đôi tất trắng. Tưởng là xong nhưng mẹ lại còn bắt phải đánh phấn. Khoảng muộn hơn Mai, Trang một chút là đám bạn trai kéo nhau đến. Mẹ bỏ ra bao nhiêu kẹo cũng hết và ăn tham nhất là Nam , Đạt. Ngồi ăn, hát hò một lúc thì gần 7 giờ chị Lan , em Việt rồi nhóm bạn gái đến. Không khí trong nhà tưng
bừng hẳn lên. Mọi người vừa ăn, vừa hát rất vui. Khi bác chụp ảnh đến, mình chụp với tất cả các bạn một kiểu . Sau đó là mình với Hiền, tiếp đó là  mình với Trang…còn rất nhiều kiểu ảnh. Mẹ cắt bánh sinh nhật các bạn con trai phải ăn cuối cùng đáng đời lũ ăn tham. Bánh kẹo hết, các bạn rủ nhau ra ngoài đường chơi. Nào trò chơi đồ, nào trò chơi lấp tìm, nào trò chơi bịt mắt bắt dê. Trong khi chơi, mấy bạn con trai , con gái
còn giơ võ ra nữa chứ. Việt đấm vào đầu bạn Đạt bị Đạt đánh lại van xin rối rít. Cuối cùng, các bạn  yêu cầu mình hát bài “ gút bai”. Vì cảm động , nhiều khi mình hát không ra lời. Mình hát xong , Nam hát không biết bao nhiêu là bài hay. Trong lễ có lẽ Thịnh là người ít nói nhất. Các bạn ra về ngôi nhà trở lại bình thường. Mẹ và mình cùng thu dọn. Mẹ bị đau chân nhìn mẹ mình thương quá."

                                                                              * * *
      Mình đang ngồi đây! Giây phút này, một mình và Chúc mừng sinh nhật! Đó là buổi tối sinh nhật tròn tuổi đầu tiên của mình. Bố đã hứa từ trước đó cả tháng là mỗi khi mình tròn tuổi bố sẽ tổ chức một buổi sinh nhật thật to cho mình. Tuổi bé thơ thì tin lắm. Thậm chí đã nhẩm trước năm 20 tuổi thì sẽ chỉ thừa 4 cây nến!
      20 tuổi! Sinh nhật không đông bạn đến hát và chụp hình như năm 10 tuổi! Cũng không có mẹ cắm hoa, và bố chuẩn bị âm thanh ánh sáng nữa. Sinh nhật tròn tuổi năm đó không có Huy, sinh nhật tròn tuổi năm nay em đã học lớp 1!
      20 tuổi! Nhận ra rằng bố sẽ không tổ chức sinh nhật cho nữa, mẹ cũng không bắt mặc váy đi tất nữa! Một vài đứa trẻ con đã gọi mình bằng cô , mình sắp thành người lớn.
      20 tuổi! Nghĩ về bố mẹ thật nhiều. Nghĩ đến ánh mắt của mẹ khi nhìn mình âu yếm, 20 tuổi rồi đấy, chẳng bé bỏng gì nữa đâu, 20 năm bố mẹ ôm ấp!
      20 tuổi! Những gì mình tự cố gắng và có được, quý giá nhất  là bạn bè. Điều mình hạnh phúc nhất là mình yêu các bạn, các bạn cũng yêu mình. 
      20 tuổi! Chiếc bánh sinh nhật sớm nhất là từ một người anh mới gặp! Cuộc sống thật ấm áp. Trên mỗi chặng đường lại có những người bạn mới đến bên ta, nâng đỡ ta. Quen biết Nguyễn Thái Hà là một vinh dự của em.  Ý nghĩa đầu tiên của việc gặp anh là anh cho em thấy em là một người bình thường và em không lạc lõng. Ý nghĩa thứ hai là anh cho em thấy rằng thế giới này trong đời thường, vẫn tồn tại những bài thơ tình mà khi người ta yêu có thể viết tặng nhau. Ý nghĩa thứ 3 quan trọng nhất là ở anh, sự thông minh trở thành một điều hiển nhiên và tấm lòng rộng mở là điều làm em ngưỡng mộ. Bạn bè không nhất thiết phải là suốt đời nhưng chỉ cần những khoảng thời gian chân thành và chia sẻ thì tự nó đã trở thành mãi mãi mỗi khi ta nghĩ về! Em đang thưởng thức bánh sinh nhật của anh làm, ngọt và đặc biệt!:)
          Đêm nay những chiếc lá sẽ bay về trời mang theo những mơ ước của em! 
         1 phút thôi - cho anh, người mà em yêu nhất. Em đã 20 tuổi rồi. Sẽ mạnh mẽ và cứng cáp hơn! Và điều đầu tiên khi em tìm thấy anh trong đời là em sẽ hỏi anh vì sao cái sinh nhật quan trọng này của em anh chưa tới. 1 phút thôi muốn dựa vào vai anh để cảm nhận giây phút này...
                                                                                * * *
                                                                      Chúc mừng sinh nhật!
      
          
     


Tuesday, December 1, 2009

Chậm chậm thôi...

                                                   
         

          Thời gian trôi qua thật nhanh! Mình chỉ còn được sống 1 ngày nữa thôi ở cái tuổi 19,999! Hôm nay trời trở lạnh hơn một chút! Thi cử và bài tập làm mình stress thì phải. Muốn sống những ngày cuối cùng của tuổi teen thật vui vẻ nhưng cứ thấy những chuyện không vui tìm đến. Một phần là tự hoàn cảnh nó tìm đến, một phần là tự mình kéo đến. Hôm qua mình rất giận một nguời. Cảm giác rất nặng nề. Có lẽ mình đang trống rỗng  nên dễ bực tức, hoặc là sự việc đúng mức là phải bực tức như vậy. Mình đã cố gắng kiềm chế cả một ngày để về nhà vào nhà tắm và khóc. Người ấy mà đọc những dòng này có lẽ lại chán mình và quy cho mình cái tội "trẻ con". Ừ thì từ trước đến nay khi người ấy kết tội mình như thế thì mình dù nói ra hay không cũng thừa nhận. Đó là một tội made in mình rồi. Hôm qua cứ muốn viết blog để có thể kể lể hết những điều không vui. Nhưng chán quá cũng không muốn viết nữa. Phải thừa nhận là trong môt thời gian ngắn 1 vài người đã làm mình chán ghét và không cần bao biện gì cho họ nữa mình cũng chán ghét họ và làm họ chán ghét lại mình. Mình đã từng hỏi trang về cái trạng thái tại sao có 1 số người cố làm cho người khác ghét bản thân họ. Trang nói là do họ đang chán và muốn làm người khác cũng chán họ. Nhưng khi người khác chán họ thì chính họ cũng thảm hại hơn. Giờ liệu mình có thảm hại không? Viết những dòng này mình lại nghĩ đến câu nói của một số người , họ chán mình khi mình chán. Cái sự yêu thương to tát của họ đối với mình là chán mình chứ không phải là mua cho mình cái kẹo để mình vui lên. Nhưng mình cũng chẳng nghĩ suy gì nữa. Nếu thực sự tình cảm ở mức bình thường nhạt nhẽo thì cũng chẳng cần nhớ. Nếu thực sự quý trọng thì sự yêu mến sẽ trở về!

         Trời trở lạnh hơn! Tâm trạng của mình những ngày qua thực sự là tâm trạng của một đứa trẻ không muốn lớn. Mình cứ thấy những ngày còn lại ngắn ngủi quá. Sinh nhật năm nay chắc cũng không có mưa phùn. Đọc lại mấy dòng viết hồi bé thấy hay phàn nàn sinh nhật có mưa phùn. Sinh nhật năm nay không về nhà. Sinh nhật năm nay mình đã nghĩ là sẽ đón với 1 người xa lạ nhưng giờ thì chịu rồi. Hôm qua mình lại nhớ đến hình ảnh đưa bé ngồi một mình trong căn nhà rộng lớn, trong một buổi chiều muộn, nặn những viên đất sét nhiều màu thành cái bánh sinh nhật để tự chúc mừng. Đứa bé ấy là mình. Hồi đó mẹ đi học, chẳng ai nhớ đến sinh nhật của mình, và mình đã tự tổ chức sinh nhật của mình trong một buổi chiều như thế. Hồi đó mình 7,8 tuổi, nhưng cũng đã mạnh mẽ và độc lập. Mình nghĩ cái sinh nhật ý nghĩa này, rồi mình cũng tự tưởng tượng và tổ chức nó theo cách của riêng mình.
         Thôi đã đến lúc khép lại những chuyện không quan trọng và không cần thiết. Đến giờ phút này mình vẫn cảm thấy hài lòng về mọi thứ và mình là một người may mắn. Lại khép lại bằng sự yêu thương và quý mến mãi không thôi....
        Nhưng chầm chậm thôi, từng giây phút, để thật sẵn sàng đón nhận tuổi 20....
         
       
     

Friday, November 20, 2009

The sun will shine tomorrow


         Những ngày vừa qua lạnh quá! Những ngày qua nhiều ảo tưởng về 1 thế giới đại đồng của mình đã đổ vỡ đi ít nhiều. Những gì mình nghĩ nó màu hồng quá, dễ dàng quá. Khi cuộc sống là một viên thuốc đắng phải nuốt vào, phải giữ vững niềm tin là ngày mai trời lại sáng. Việc nuốt thuốc cũng chẳng thích thú gì nhưng để khỏi bệnh thì phải nuốt. Đúng là thật khó mà giữ được tấm lòng rộng mở trước cơn mưa lạnh giá của mùa đông. Nhưng thật lạ là càng khó càng muốn giữ. Cơn mưa có khi chính nó cũng không hiểu tại sao nó lại lạnh giá và bản thân cũng chẳng muốn lạnh giá... Không sao cả, quên hết rồi! Đừng áy náy nữa, nghe nhạc đi này...

Friday, November 13, 2009

Thứ 6 ngày 13!


      Mình không phải là 1 đứa mê tín! Chắc chắn không phải thế! Nhưng thứ 6 ngày 13 thật sự là một ngày kinh dị! Điều ngu dốt nhất hôm nay là chuyển cái stt sang Thứ 6 ngày 13! Từ đó bị cái stt ám. Ngu dốt!  "Mày nhà ở đâu" - không phải ở Hà Nội, là sinh viên! " Mày học trường nào, năm thứ mấy" - " Vâng , cháu là sinh viên năm thứ 3 trường Kinh tế! "Mày không nhìn thấy biển cấm rẽ ah? Giấy tờ đâu, bằng lái đâu?"-  Quên ! "Phạt 350k<=> TAO giữ xe!" Vâng! nguyên văn lời chú công an! ......Xin xỏ + Trình bày:  đi đưa cơm cho người nằm viện + Con cháu trong ngành! => " Có bao nhiêu tiền đưa TAO " phạt " cho".....Dốc ngược 2 túi! Vâng, sau sự cố nuốt thẻ, cầm cự đến hôm nay cháu còn đúng 2 tờ như sau: 5 nghìn + 1 nghìn rách!Vâng! Thật là ngại! Đúng là quá ít để phạt và chú quyết định giữ xe........

  Vâng! thứ 6 ngày 13!Tưởng nhớ các hiệp sỹ Templar! Vâng! Kết thúc, chẳng còn cách nào khác là phải đi làm phiền người khác! Trình bày + nhờ vả!  Thật xấu hổ! Quá xấu hổ! Chỉ muốn đạp 1 phát cho con xe về quê đi! Chẳng cần xe cộ gì nữa!Ngơ ngơ, ngu dốt, đáng ghét!

Wednesday, November 11, 2009

Bất lực

                                                   


            Tối nay lại bùng 1 buổi học quan trọng! Rõ ràng là mình thấy chán nản và chọn bỏ học nhưng chẳng hiểu sao bỏ học rồi lại thấy chán nản hơn! Chẳng hiểu nổi mình nữa. Thật khó chiều...
           Vậy là 1 tuần hứng học lên cao đã kết thúc. Không face, không game nhưng kết quả của sự tập trung vẫn quá kém. Cao trào của sự học đã kết thúc thật sự vào chiều thứ 6 tuần trước và chẳng hiểu sao mãi vẫn không quay trở lại. Ngày mai kiểm tra ktpt mà chẳng muốn động vào sách vở. Thật sự bất lực với bản thân mình...
            Tối nay mình không chỉ bùng học 1 mình mà còn kéo theo 1 người bùng học. Mình không hiểu tại sao lúc nào cũng là mình lôi kéo bạn bỏ học theo mình?! Không muốn làm thế nhưng lúc nào cũng làm thế!
            Cầu Vĩnh Tuy mới thật lộng gió và đẹp! Hai đứa đứng trên cầu chẳng nhìn về cùng hướng. Chẳng hiểu sao cố kể thật nhiều chuyện, chuyển thật nhiều chủ đề mà vẫn không phá nổi sự im lặng. Bất lực! Mỗi cái đầu lại đuổi theo một suy nghĩ khác nhau, miên man, chẳng mục đích! 
           Gió lạnh! Càng nhìn về phía đèn mờ ảo càng thấy xa. Muốn biết mình đang nhìn về đâu, có phải là Pháp Vân không mà cũng lười không muốn xác định. Thế là đến giờ vẫn chẳng biết mình đã nhìn về đâu. Chỉ biết nơi ấy có nhiều ánh đèn vàng nối tiếp... có ánh sáng.
          Tâm trạng! Thật lạ là nó như đồ thị hình sin vậy! Có những ngày cao hứng và phấn khích. Có những ngày lại tuột xuống không giữ được.
          Những ngày cuối tuần một mình. Những buổi tối một mình. Không học, không chat, chỉ ngồi nghe nhạc thế mà tối nào cũng thức đến khuya. Sau những buổi tụ tập nói cười triền miên là những buổi đêm- khoảng lặng! Ngồi tựa lưng vào tường và nghe những giai điệu nhẹ nhàng để tự vỗ về. Thỉnh thoàng nhìn ra cửa sổ xem con mèo hay nhìn mình có tới không. Nó vẫn tới nhưng chẳng còn ai để m ình xui là bị mèo nhìn!
        Tối nay đứng trên cầu, mình đã muốn nghĩ cho ra cái nguyên nhân của sự chán theo chu kỳ này. Do một bài hát cũ, một cái entry cũ hay một giấc mơ không mong đợi?! Khi mình thức thì mọi thứ có thể điều chỉnh nhưng khi ngủ thì lại thành vô thức! Và mình chợt nhận ra rằng mình có một cái đầu ngày càng yếu đuối và một trái tim ngày càng khó bảo! Cái khả năng điều khiển được suy nghĩ mà mình thường tự hào dường như đã đi vắng. Đã tự bảo với mình rằng phải nghe cái đầu vì cái đầu có thể nghe và thấy! Nhưng trái tim, chẳng cần nghe gì và thấy gì vẫn cứ muốn lên tiếng điều chỉnh mọi trạng thái!
         Tuổi trẻ và tự ái, sự lãng quên! Một cái gì đó thay đổi quá nhanh mà mình chưa kịp thích nghi! Đã phải gọi ngày hôm qua là ký ức rồi mà ngày hôm nay vẫn chưa tin, không muốn tin! Sâu rất sâu chắc hẳn đã có một vùng bị tổn thương lắm. Và chắc hẳn cũng không phải chỉ tổn thương một người! Không còn những buổi sáng ngập tràn niềm vui, những tin nhắn đầy những nụ cười! Cơn mưa rào mạnh mẽ ấy, những lời nói dịu dàng ấy đã trở thành mây khói nơi nào! Tất cả đều được lãng quên!
         Đã biết con đường kết thúc rồi! Nhưng đến khi nào ký ức mới dừng lại! Bao lâu?Bao lâu?Sống thật và thẳng! Tự trọng nhiều khi cũng chẳng có ý nghĩa gì!
        Bất lực! Bất lực! Đành.... cứ để thời gian trôi và rồi cũng bước tiếp- một cách tự nhiên!

Tuesday, November 10, 2009

My blog!

       Như 1 hành động để chuẩn bị chào mừng sinh nhật lần thứ 20 của mình, hôm nay mình đã tìm lại được màu xanh quen thuộc của blog cũ. Từ chiều đến giờ chỉ mở blog ra và ngắm! Cảm giác như về lại ngôi nhà thân quen đã lâu ngày bỏ trống!  Thật thân quen và gần gũi! Blog của mình, không chỉ để viết, chỉ cần mở blog ra, nhìn thấy màu xanh ấy, là lòng đã thấy nhẹ nhàng, phẳng lặng. Blog cũ mất đi, cảm giác tiếc nuối vô cùng, nghĩ là chẳng thể làm lại lần nữa và cũng chẳng muốn làm lại! Nhưng chỉ cần một buổi chiều như hôm nay thôi, mọi thứ lại quay trở lại, thậm chí đẹp hơn! Vui như tìm lại được quyển nhật ký cũ! Chỉ có thể viết trên cái nền xanh quen thuộc ấy! Mất trọn một buổi tối không làm gì cả nhưng chẳng hề tiếc. Cứ muốn ngồi mãi thôi mà chẳng muốn khép blog lại...

Sunday, July 26, 2009

Tạm biệt!

  Sau 1 thời gian dài xem xét, chính thức chuyển nhà sang facebook! Tạm biệt blog!

Sunday, May 10, 2009

Ngày cuối tuần vui vẻ!

                               
   
                 Buổi sáng bắt đầu!
               Đúng là một buổi sáng chủ nhật hiếm hoi và đặc biệt ! Không thể nào ngờ rằng mình đã dậy lúc 7h13p vào một ngày chủ nhật mát mẻ thế này mà ko cần đến tiếng chào buổi sáng của MTV! Và còn kỳ lạ hơn nữa là vừa mở mắt ra mình đã nghĩ ngay đến chuyện ngồi vào bàn học
.Hứng học đang lên cao...
Nhưng mà(bao giờ chả có nhưng mà)làm gì có cái gì dễ dàng như thế! Có một cái hứng có từ hôm qua mà nên thực hiện trước cái hứng học! Đó là viết một cái gì đó trước khi bước vào giai đoạn ôn thi ác liệt này!
             Thật sự là hôm nay không phải vì mưa mới có hứng viết mà là vừa viết 3 dòng thì trời đổ mưa. Nhưng kiểu mưa hôm nay thuộc loại dễ làm mất hứng vì cứ rào rào một chút, đang phấn khích, thì lại tạnh. Có phải ông trời đang kiềm chế, một vài giọt căng quá tràn ra trước rồi thì sẽ 1 lúc nào đó mưa ào ào thật lâu...
Hôm qua thật là 1 ngày thoải mái của mình! Ngày thứ 7 với 9 tiết học! Mình thấy thích thú vì cả tuần mình ăn chơi đú đởn thì mọi người đi học còn lúc mọi người được ăn chơi đú đởn thì mình tất bật chạy show. Sáng hôm qua có 3 tiết kiểm tra vi mô! Thực sự cuộc đời mình từ bé tới giờ chưa bao giờ ở trong cái tâm trạng chả biết cái gì khi đi thi như thế! Các cảm giác cứ lần lượt chạy qua. Hy vọng lúc đến lớp, căng thẳng khi phát đề ,hồi hộp khi nhận đề, ngại ngùng khi chép bài và tự hào khi bảo bài...
.Người ta thường phải trả cả đống tiền để nhận được nhiều cảm giác lạ , vậy mà mình chả mất gì cũng có hàng đống cảm giác hay ho tìm tới! Ngó qua cái đề 5 câu lý thuyết 1 câu bài tập, mình với con bạn nhìn nhau ko nói lên lời và cùng lao vào tra sách! Quyết định được đưa ra là làm lý thuyết trước để may ra thoát"0". Bí quyết làm một bài kiểm tra thành công là ngoài vốn kiến thức đã uyên thâm bạn còn cần mắt tinh tai thính! Điều đó đúng! Mình phục cái đầu của mình kinh lên, ko hiểu sao nó chỉ đạo tay mình chép nhiệt tình, mắt vừa nhìn bài mình vừa nhìn sách vừa nhìn bài con bạn mà tai vẫn nghe rõ những số trang được thiên hạ xướng lên, mà vẫn còn biết được bọn bàn dưới làm bài tập rùi! 2 tiết dần trôi qua, dân tình bắt đầu ko giữ ý nữa mà chạy đi hỏi bài loạn xị ngậu! Cả lớp vi mô này chỉ có 2 đứa lớp môi trường là mình và đứa bạn mình. Nhưng ko hiểu điều gì toát ra từ khuôn mặt của mình hoặc của con bạn mình
mà 1 vài bạn dù chưa từng thấy mặt cứ chạy đến hỏi bài lý thuyết! Điều này tác động đến 2 bạn nam( khá đẹp trai) ngồi sau ghê ghớm(gớm). Các bạn bắt đầu nhấp nhổm xin được nhìn bài mình chỉ câu 3 thôi và chỉ giây lát. Và mình tự hào cho các bạn xem giây lát rồi đòi ngay.haha.5 câu lý thuyết dù ko biết chắc điều gì nhưng cũng tạm ổn. Giờ là bài tập. Mình với đứa bạn lần này ko nhìn nhau nữa mà cùng chung ý nghĩ "điều không thể"... Nhưng bằng sự nhanh trí mình liền quay xuống các bạn và lại xin mượn bài trong ít phút. Quả nhiên các bạn đã làm đâu vào đấy y như sách làm( mà mình chưa muốn hiểu). Thế là không cần ít phút gì cả, mình quay xuống mỉm cười ,dịu dàng đưa bài mình cho các bạn và nói thật nhẹ nhàng" giờ các cậu có thể chép câu 3". Thế là 2 bên đều vui vẻ và có lợi! Quy luật làm ăn kinh tế cũng đơn giản thế thôi. Tuy nhiên mình có lợi hơn 1 chút vì theo như lời bạn gái xinh xắn ngồi cùng bàn hai bạn kia thì" cho chép mỗi câu 3 mà được chép hết bài tập".haha...Và thế là xong vi mô rồi!
            ...2 bạn sinh viên đáng yêu của lớp môi trường đang trên đường đi học tiếp 2 tiết cuối của buổi sáng! Đứa bạn mình quá vui với thành công bất ngờ của môn vi mô nên cứ dùng mãi những từ cảm thán như ko biết có đúng hết ko nhỉ,may thế...Mình thì điềm đạm bảo thôi đừng nói nữa không may bà lại 1 điểm đấy!Nó liền tự hào, quên đi những gì tôi làm bao giờ cũng quá bán! Ấy thế mà sự đời không lường trước được, trả bài kiểm tra nghe tiếng anh, ko thể tin nổi là nó 1.0 mình 2.0. Nhìn những con số tròn trĩnh xinh xắn đáng yêu dây thần kinh cười của mình bị chạm mạnh mẽ. mình với đứa ngồi cùng cười ngặt nghẽo đến nỗi ko gì ngăn lại được và mình thề là có nhìn thấy cô giáo buồn cười quá phải quay đi chỗ khác... thế mà cô lại chửi ngay được...nhưng dù thế cơn buồn cười vẫn kéo dài suốt cả buổi học ngày hôm đó.
               Bát bún cá ốc căng tin đánh cắp buổi trưa của mình, chỉ có 30p ngắn ngủi mà nỡ làm mình muốn nằm ko xong.
. Mình chợt có ham muốn cháy bỏng là lên giảng đường n
hanh nhanh để bỏ cuốn "nếu còn có ngày mai"của Sidney Sheldon ra ngấu nghiến! Đọc ở nhà thanh thản ko thíc, đọc lén lút vừa đọc vừa ngụy trang mới thích...Hóa ra là dạy thay. Sau 1 tiết dạy thấy dân số lớp giảm dần,những đứa ngồi lại thì hoặc là giống mình hoặc là buôn dưa thì ông thầy cho nghỉ sớm 2 tiết! Ôi cảm giác thật là khó tả, cái cảm giác đi học mà được cho về nó mới kích động làm sao,vui sướng làm sao.Về đến nhà la 1h30.Bản năng điều độ lên tiếng là phải ngủ trưa vì tối qua thức khuya, nhưng mình đã chống lại nó, mình bỏ quyển truyện ra, nhâm nhi từng trang một,cảm giác thoải mai dễ chịu vô cùng. Một buổi chiều thứ 7 mát mẻ, ở nhà một mình, nằm dài trên giường, đắp chăn bật quạt, đọc một quyển truyện hay,chỉ có mình và nó, mình đang dõi theo từng chi tiết và tưởng tượng ra mọi thứ, kể cả cái bàn uống cà phê của nhân vật,khuôn mặt,ánh mắt...sung sướng...sung sướng....

Lúc đọc xong nhìn ra thi trời đã tối và hơi mưa. Chưa tắm rửa gì. Lại thấy thíc chỉ đơn giản là hình như hôm nay cứ tha hồ xả láng làm gì thì làm chả phải theo cái kiểu đến chiều đi tắm đến tối đi ăn. Ra đến quán cơm thì đã rất là đông và gần hết món. Nhờ sự nhỏ bé nhanh nhẹn đáng yêu
mình đã nhanh chóng có vé và được lấy cơm. Có 1 chút vấn đề là mình nhìn nhầm đậu trắng thành đậu vàng và lạc kho thì thành nhộng. Vấn đề to hơn chút nữa là lúc anh lấy thức ăn gắp miếng cá cho thằng bên cạnh thì mình cứ het to lên là không phải cá không ăn cá. Điều này làm anh gắp thức ăn hơi tức và chúng nó thì cười đểu! Ko sao ko sao! Chỉ là bị hoa mắt!đang vui! no problem! Vấn đề lại xảy ra ở chỗ là tâng 1 hết bàn mà một mình thì mình không có hứng lên tầng 2. Nhìn qua tất cả các bàn thấy thực sự có 1 bàn có thể ngồi được ...nhưng lại có 1 đôi.sau vài giây lưỡng lự mình tiến đến bên chị và hỏi sang anh là bàn này còn ai ngồi ko(đương nhiên hỏi thế là còn em ngồi chứ ai! hihi). Định ngồi bên chị nhưng thấy chị tỏ vẻ hơi lạnh lùng nên mặc dù chị tưởng như là em sắp ngồi thì em đứng dậy sang bên anh và ...ngồi. 1 cảm giác yên ắng bao trùm, mình ăn ngon lành còn 2 người thì trở nên nói chuyện từ tốn hơn,ít nói hơn. phải quay đi để giấu 1 nụ cười, ôi phá đám luôn mang lại cảm giác thật vui thích nhưng lòng vẫn tự hỏi liệu lúc nào đó ta có bị quả báo không, trong tương lai, khi ngồi với anh yêu.haha.nghĩ đến đó lại càng buồn cười!
Đấy! Chuyện hôm qua cũng chỉ tầm tầm thế thôi!
. Cả một ngày tràn đầy sinh lực định rằng tối sẽ tiếp tục chơi cho thật đã. Nhưng 1 vài sự cố nho nhỏ làm mình mệt quá không thể ngồi với em mtinh lâu được đành đi ngủ!
              Hôm nay ấy là ngày của mẹ! Chắc mẹ cũng chẳng biết đâu. Ở quê, không hay để ý những ngày đặc biệt, trừ khi nó phải tầm mồng 8 tháng 3! Con đã định viết thật nhiều về mẹ, định kể cho mẹ về cái thiếp đầu tiên con viết tặng mẹ thay mặt cả bố và Huy mà con vẫn chưa đưa cho mẹ. Nó quá lâu rồi! Những đứa trẻ ở quê không có thói quen và ngại bộc lộ tình cảm ,cử chỉ gần gũi với người thân hơn những đứa trẻ thành phố và phương Tây! Chính vì thế nhiều khi muốn ôm hôn mẹ , khoác tay bố mà cũng e dè! Ngôi nhà cũ đã gắn bó với nhà mình 19 năm giờ đã xa rồi. Cái sân gạch ngày nào, cái bờ ao, bụi rậm ,chuồng gà xinh xắn rồi cũng phai dần đi trong ký ức. Nhưng dù sao con cũng may mắn sinh ra trước và còn nhớ được dù mờ nhạt hay rõ ràng! Cái nhà ở trung tâm phố chợ ấy, con sẽ nhớ nó nhưng ngôi nhà mới đẹp đẽ tiện nghi kia mới thực sự xứng đáng với mẹ. Con biết mỗi lần đứng từ ngoài ngắm nhìn nó mẹ rất vui và tự hào, công sức của cả tuổi trẻ của bố mẹ mà. Bố mẹ thật giỏi. Bọn con ngồi với nhau hay tự hỏi rằng không biêt sao ngày xưa bố mẹ mình có thể mua được nhà, có thể...Con luôn tụ hào vì có người mẹ xinh đẹp và giỏi giang nhất mặc dù hay bị mọi người bảo là kém mẹ
! Trưa nay con sẽ đi ăn một mình và sẽ tưởng tượng là đang ăn cơm cùng cả nhà! Sẽ rất vui!
              Buổi sáng chủ nhật!Nhớ nhà mình và những món ăn cầu kỳ quá!

*tạm biệt blog tới ngày ta thi xong*









Saturday, April 25, 2009

Entry for April 25, 2009

                                           

  Đôi khi mắc sai lầm và làm tổn thương ngay những người mình thương yêu nhất! Nhưng biết phải làm sao đây.Tình yêu xưa xa khuất chân mây...Làm sao thay đổi được những gì đã xảy ra! Chỉ biết sống hết mình ở thực tại và tương lai...Hạnh phúc của mình có lẽ mới là lời xin lỗi thuyết phục nhất! Đành phải thế thôi!

Friday, April 17, 2009

Đừng sợ...





Tuần 12.. 


Sáng nay thức giấc có một cái gì đó rất lạ! Cả tuần nay sáng nào cũng bị đánh thức bởi tiếng gõ đập!Sáng nay vẫn tiếng gõ đập ấy nhưng mình lại giật mình. Tưởng như tiếng thời gian báo thức ! 4 năm đại học hóa ra không lâu như mình tưởng! Gần 1/2 chặng đường đã qua mà vẫn ngỡ như đang cầm hồ sơ nhập học hôm nào! 


Hình như trời lại mưa!Kỳ 4,phải nói là toàn môn khó nuốt! Ngay từ buổi đầu tiên đi học! không hiểu sao lại ngồi ngay cạnh một anh k48 học lại! Như lời anh nói! Năm thứ 2 là năm thê thảm nhất! Nhìn những quyển giáo trình dày cộp, lòng mình đã tự dặn mình là kỳ này phải học ngay từ đầu, nếu không sẽ không kịp! Rồi vẫn lại là chơi hết tuần 1, tuần2 ...rồi học! Và bây giờ là tuần 12! 


Có quá nhiều những chuyện thay đổi ở những ngày cuối năm học này! Chiều qua ngồi ghế đá tán phét với đứa bạn thân về chuyện tình yêu của nó mới ngỡ ngàng ra nhiều điều! Hai đứa đều có mối tình đầu vào năm thứ nhất và đều độc thân ở năm thứ 2! Những ngày độc thân thật vui vẻ. Hai đứa suốt ngày đi đú và tự hứa với nhau và với lòng mình không để lịch sử lặp lại. Thề sẽ đú đởn với nhau cho đến lúc ra trường!Để tăng độ chắc chắn thậm chí còn phạt đứa nào yêu trước 200k...

Thế mà những buổi tối ở bờ hồ, những buổi đi xem phim giờ lại thành lịch sử! Đứa bạn không phải là đứa dễ mở lòng mình ra để mọi người đều thấy! Thế mà hôm qua, khuôn mặt mang nỗi băn khoăn rõ rệt . Nó kêu sợ vì cái ôm đầu tiên trong cuộc đời! Nó sợ và lo lắng dữ dội mà không hiểu tại sao lại thế! Và nó lại hỏi mình...


Thật buồn cười là mình chợt nhận ra rằng trên đời này đúng là chẳng có gì là mãi mãi cả! Cái buổi tối ở bờ hồ ấy, rõ ràng khuôn mặt nó không chút ưu tư khi nói về chuyện chia tay của nó, cảm tưởng như nó đã hoàn toàn tự do!Còn mình, khuôn mặt vẫn còn ưu tư lắm...Vậy mà giờ,khi mình hoàn toàn tự do thì nó lại là đứa bắt đầu lại. Nó đang không biết có nên tiếp tục không khi mà hai đứa đã từng chia tay. Và mình hiểu ngay tâm trạng của nó vì mình ...đã từng thế! Hóa ra không chỉ mình mà đứa nào cũng vậy. Cũng mong một cái gì đó lâu dài, mà nói chung là sợ lại thất bại!


Hôm qua mình mới hiểu cảm giác của người ngoài cuộc, mọi thứ đều thật rõ ràng! Đứa bạn lo sợ "bạn ấy" sẽ tiến đến những hành động cao hơn. Hoang mang khi không biết "bạn ấy" đã chắc chắn chưa! Mình đã khuyên đứa bạn thật rõ ràng!Hãy tiếp tục! Chưa tiếp tục làm sao biết là có được lâu dài hay không. Như một ai đó đã nói không tiếp tục thì chắc chắn là kết thúc rồi!Nhưng nếu tiếp tục thì không chắc là sẽ không bao giờ kết thúc, nhưng ít ra cũng không hối hận và nghĩ nhiều như là không tiếp tục! Cứ ngồi một chỗ để tưởng tượng thì chắc chắn không có câu trả lời đúng đắn nhất!


 Tự nhiên lại nghĩ đến chuyện không hiểu sao năm thứ hai, bạn bè lại chia tay nhiều đến vậy! Có những mối tình rồi cũng kết thúc. Có những người dừng yêu lại và có những người lại tiếp tục yêu!Khuyên bạn rõ ràng là vậy mà chuyện của mình mình vẫn băn khoăn...


Không có gì là mãi mãi. Ít ra bây giờ điều đó đã được thực tế chứng minh là đúng!



Mọi thứ đều có thể đổi thay...

Thursday, March 12, 2009

Entry for March 12, 2009





Chiếc lá đầu tiên - Đại Nhân ft Hoà Mi-Nhiều ca sĩ
Được tìm bởi Baamboo.com

Thursday, January 1, 2009

Entry for December 31, 2008



Trong hơi lạnh mùa đông, trong những lúc mỏi mệt, luôn ước ao một ngôi nhà ấm đèn và đầy hoa...