Pages

Saturday, March 26, 2016

Bình yên một thoáng cho tim mềm

         

Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm

Hà Nội, mùa xuân thứ 9,

Hà Nội đương tháng 3, tháng của trời xuân. Đã thành một thói quen khó bỏ, mỗi khi tháng 3 về, mình lại nhớ vô cùng giai điệu Lời tỏ tình của mùa xuân, bản Ngọc Anh - Hoàng Hải. Với mình, những giai điệu quen luôn mang về những ngày tháng cũ. Đôi khi một vài câu hát quen có thể mang về cả bầu trời xuân rạng rỡ, những ngày tươi trẻ, những ngày hồn nhiên.

Mình luôn nhớ mùa xuân là mùa của ấm áp, dịu dàng, mùa của nắng vàng trên phố. Có thể trở về nhà sau một năm lăn lóc nơi phố thị ồn ào. Tóc không cần buộc, có thể lôi thôi, đạp chiếc xe đạp màu xanh giỏ xám, đầu trần đi mua cho mẹ mớ rau thơm còn thiếu cho bữa chiều. 

Cuộc sống mà mình yêu mến và hướng đến, luôn chỉ cần sự giản dị và bình yên như vậy. 

Quá nhiều sự việc đã thay đổi, thời gian mang đến những điều mới nhưng cũng không thể trong chốc lát lấy đi những điều cũ kỹ thân quen. 

Chẳng cần sống trong một ngày xuân lạnh lẽo ta mới nhớ những ngày xuân ấm áp tinh khôi. 

Cuộc sống vẫn tiếp diễn song hành cùng những nỗi nhớ chưa từng nguôi ngoai. Bức tranh của hiện tại đã khuyết nhiều màu sắc, niềm hân hoan vì thế đã không bao giờ có thể vẹn toàn.

Tiếc thay, tuổi thanh xuân rồi cũng như mây trời...Ngày mai lại sắp đến, chẳng mấy chốc lại mùa xuân thứ 10. Bắt đầu lại từ số 0 ở một nơi rất mới, lại lo toan, lại bận rộn triền miên, chỉ có thể lẩm nhẩm,

Bình yên để đoá hoa ra chào
Bình yên để trăng cao
...