Pages

Monday, August 16, 2010

Bắt đầu năm cuối...


     Khó sống rồi! Khó sống rồi! Lại khóc rồi! Lại khóc rồi! Dạo này hay khóc quá! Cái bài tự dỗ không dùng được. Eo ơi khóc mãi không thôi. Dì bảo mình dễ khóc nên hợp với nghề diễn viên, ờ, mình cũng nên suy nghĩ về điều đó ấy chứ nhỉ! Bùi Thu Hà yếu đuối! Bùi Thu Hà hay khóc! Xấu hổ quá! Mất mặt quá! Ờ mà có phải lần đầu đâu nhỉ! Ờ vẫn là những chuyện quen thuộc mà cứ khóc như đúng rồi ấy nhỉ! Phải thức tìm cho ra nguyên nhân mới thôi! Phải đi tìm sự rõ ràng và lý do để không đáng khóc! Nghĩ qua qua thôi đã ra hàng đống lý do vô cùng chính đáng! Đơn giản nhất là nghĩ đến những lần khóc trước đây, làm sao mà bị tổn thương, làm sao mà phải khóc.... Đúng là không đáng thật! Nghĩ lại nghĩ lại hết ....thật đúng là không đáng. Vấn đề chỉ là một sự yếu đuối nhỏ, một sự lung lay nhỏ, một khoảng thời gian sống hết mình nho nhỏ! Một thói quen tự hành khó bỏ và giờ thì sẽ bỏ! Đã cố gắng hết sức rồi và đã thoát ra được một lần thì không có lý do gì mình lại không thoát được lần nữa!
...
- Anh này, cho em mượn cái vai nhé!

- .....
- Ờ mà thêm cái tay thì cũng đúng kiểu hơn đấy!
- .....
.....
   Là anh, là anh đấy! Không phải nghĩ ngợi gì nữa! Bất cứ lúc nào gặp em một ngày nào đó (gần đây) anh cũng có nguy cơ bị nghe câu này! Lúc đó hãy trả lời " Ừ, tùy cô " nhé! Và nhớ là em chỉ mượn thôi, em sẽ không công bằng đâu, sẽ không tìm một cái gì đó để trả lại, là dựa xong là thôi, là anh đừng hy vọng, là em đứng lại được và còn nguyên những ngày tự do thỏa thích của em! Đồng ý nhé!
    Ngày mai, ngày đầu tiên đi học của năm cuối! Mình sẽ đi ngủ với cái câu quen thuộc là : Kỳ này mình sẽ học từ đầu!



      

Thursday, August 12, 2010

Nhắm mắt...




                                 Nhắm mắt - Phạm Anh Khoa

Nhắm mắt nghe thời gian đã hết
Nhắm mắt nghe tình yêu là hơi tàn
Nhắm mắt nghe ngày mai...

          Ngày mai mùa thu đã đến, Hà Nội đã vào thu , những cơn mưa thật nhẹ...
          Đã không còn thích mưa nữa rồi, mưa thì cũng chỉ là những hạt nước rơi, chẳng đưa tay hứng mãi được, chẳng lắng đọng, chẳng cảm xúc...
          Khuya thật khuya, một ngày nào đó có ý nghĩa rồi cũng đã qua, mỗi giây phút ta dừng lại thì cái gì đó lại càng trôi xa hơn...Đôi khi ta ước gì ngày tháng đó chậm lại, đôi khi ta nhẹ nhõm vì ngày tháng đó ở thì quá khứ....Vì ngày hôm nay đã diễn ra theo cách của nó nên cảm hứng về một cái entry về những điều tốt đẹp đã không thể thực hiện. Những lời quy kết vẫn còn và tốt nhất là không nên viết những điều mà sẽ bị hiểu sai. Muốn viết lắm, muốn viết nhưng đã không kịp nữa rồi. Muốn viết lắm, muốn viết, về cánh cửa dường như vừa hé mở, về một sáng vừa mới đây thức dậy cảm thấy như đã tỉnh một giấc mơ dài, về cái cảm giác thấy một bầu trời thật sự cao hơn bầu trời mình tưởng rằng đã thấy, về một buổi sáng cảm thấy ánh nắng thật sự chạm vào được sau những gì đã tưởng là nắng...về cảm giác trái tim bắt đầu những nhịp đập mới. Muốn bước vào cánh cửa, đáng ra nên viết ngay lúc đó, nhưng cứ muốn được thừa nhận cái gọi là chín chắn và rồi bây giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, chẳng được nói gì mà phải chạy thật xa nếu không muốn bị thương lần nữa. Cái được gọi là cú đánh cuối cùng đã đến thật đúng lúc , đúng vào những giây phút vừa hồi sinh một cái gì đó từ quá khứ. Không được khóc, không được khóc,vì trẻ con càng dỗ càng khóc nên đã không được dỗ, vì không muốn ôm trẻ con nên đã không nhận được cái ôm. Khi ai đó nói muốn khóc mình đã đến, khi mình khóc ... Nói làm gì nữa, kể làm gì nữa, đời vẫn đôi khi đáng buồn theo cái kiểu của nó. Cái gọi là thất vọng, cái gọi là mất hết niềm tin, cái gọi là gục ngã hoàn toàn là thế này đây. Hôm nay thừa nhận là kẻ thua cuộc. Đứa trẻ yếu đuối không biết đấu tranh. Chỉ biết phải chạy thật xa thật xa ....
       Ngã rồi, gục rồi, hoàn toàn. Vậy là đã nhận lại đầy đủ mọi thứ. Hết nợ rồi nhé!
       Ngày mai một ngày mới! Chắc chắn!