Pages

Thursday, June 14, 2012

Thực ra anh ấy không còn ở đây



Hà Nội,
cho tháng 6, cho một cơn mưa rào vừa đến, cho bạn yêu...


Vậy là một buổi chiều nhiều lăn tăn đã qua rồi bạn nhỉ, buổi chiều kết thúc bằng cơn mưa tầm tã và bạn đã làm theo điều tớ muốn nói.


Giống như cơn mưa chiều nay vậy, sau quá nhiều oi bức, cơn mưa được mong chờ biết bao nhưng khi nó đến oi nồng vẫn chẳng bớt ngay, cái mát lạnh mong chờ đôi khi không đến kịp và bạn cứ đợi mà xem, cơn mưa sẽ chóng qua và bỏ lại bạn với cái oi nồng quen thuộc.


Bạn với tớ, chẳng cần những dòng tin nhắn dài, chẳng cần những giải thích, chẳng cần những lý do, tớ chỉ nói ngắn gọn là tớ hiểu bởi cái thứ cảm giác bạn đang mang đã từng tồn tại trong tớ.


Bạn của tớ mới thật yếu mềm làm sao, cái yếu mềm con gái trong bạn làm tớ chẳng đủ tàn nhẫn để mắng bạn ngốc, chẳng đủ lạnh lùng để bảo bạn đừng làm, chẳng đủ quyết tâm để từ chối đi cùng bạn.


Tựa như những cơn mưa chóng qua, những mối tình sinh viên rồi cũng đến hồi kết. Đã qua rồi cái thời tự ru ngủ mình bằng những mơ mộng, bằng những niềm tin, bằng sự chờ đợi những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau. Mỗi mùa cơn mưa lại khác, mỗi năm một con người lại khác. Vẫn là con người ấy nhưng cái con người từng ở bên ta, hỏi han ta mỗi ngày, luôn nhìn ta dịu dàng âu yếm - bạn phải hiểu - là đã đi xa. 


Cuộc đời mình may mắn là đếm được, bao nhiêu mùa đông, bao nhiêu mùa hạ, bao nhiêu mùa thu đã qua đều có thể xòe tay ra đếm. Bạn có thể tự an ủi vỗ về, rằng thời gian đã xa chẳng nhạt nhòa, rằng bạn còn yêu người còn yêu bạn, điều ấy chẳng hề sai, chỉ sai ở cách sắp xếp tình yêu trong mỗi người. Những số 1,2,3,4, những lựa chọn, ưu tiên chắc chẳng cần nhắc lại, chỉ cần nhớ người ta không bao giờ bỏ điều quan trọng đối với bản thân mình.


Giống như oi nồng thì cuối cùng cũng mưa, cuộc sống quá nhạt nhòa thì cuối cùng người ta lại nghĩ về kỷ niệm nhưng những lục lọi ký ức, những gặp lại người xưa sẽ chẳng gì quá hơn là xem lại bức ảnh, vẫn không thể là tương lai, vẫn chẳng thể làm lại.


Bạn chắc vẫn còn nhớ những lúc ngồi bên hồ, những buổi tối đi dạo, những bộ phim cùng xem - với tớ. Chúng ta đã quyết tâm không để cuộc sống độc thân những năm qua buồn tẻ, nụ cười vẫn nhiều, trái tim không buồn, cuộc sống chưa từng bớt đẹp.


Ngày bạn tốt nghiệp bạn ấy không đến, những mệt mỏi tìm việc, những áp lực cuộc sống bạn ấy chia sẻ được với bạn bao nhiêu hay chỉ là thoảng qua thăm hỏi? Người muốn ở bên bạn chẳng gần như người đang ở bên bạn, người cố gắng để hiểu bạn có khi nào không bằng người hiểu bạn, người thỉnh thoảng muốn bên bạn có khi nào không bằng người luôn muốn bên bạn?


Chiều nay bạn đã không đến và cơn mưa đến thay,
như thế là đẹp rồi bạn yêu ạ...






Sunday, June 3, 2012

Thê Văn Thảm

Cuối cùng về cơ bản đã gần hết một ngày nếu không kể đến cái deadline 12h quen thuộc. Thôi kệ nó ngồi kể khổ một tý rồi làm vậy.

Chẳng hiểu lớp iBT khai giảng ngày nào mà đi học toàn gặp mưa như trút nước. Đây là lần thứ 2 bị tắm mưa ướt sũng quần áo giầy dép, mà đểu cái lại cùng một bộ quần áo. Thôi từ nay đi học ko mặc bộ quần áo này nữa cho chắc.

Ngày nay bắt đầu hiện tượng ngơ ngẩn. 2 cuộc gọi về nhà mẹ đều ko nghe máy cũng ko gọi lại.
Trên này mưa chắc ở nhà cũng có bão, hắt hơi liên tục chắc hẳn cái tên được nhắc đến nhiều.

Cuối cùng đã dám làm điều mình nghĩ. Khi quyết định xong cũng chẳng ngờ mình có tính cách dũng cảm hoành tráng đến như vậy. Hậu quả kèm theo có vẻ khá to, ko bé như mình dự. Mà cũng đểu cái là càng ngày mình càng thấy cái hậu quả nó to và nghiêm trọng.

Tội lớn có vẻ thuộc về mình rồi, ko chạy đâu cho thoát được. Bài học rút ra là từ sau muốn vô can thì đừng cho ý kiến, đã không muốn nhận thì kiên quyết ngay từ đầu.

Ai mà muốn ở trong căn nhà thuê hơn chục mét, ai chả muốn được ở trong căn hộ tiện nghi rộng rãi của chính mình. Vì thương bố mẹ cả thôi  nhưng khó có ai mà hiểu được. 

Hậu quả to quá. Ăn chửi thì chắc rồi nhưng quả giận kèm theo mới khó nuốt. Mẹ chắc sẽ giận một tháng nhưng chắc bố sẽ chẳng muốn nhìn mặt mình nữa. 

Chẳng ai hiểu cả, chẳng ai.

Biết chạy đâu để tránh bão bây giờ...

Mọi thứ sẽ an toàn - Hy vọng là vậy -