Pages

Friday, October 15, 2010

The competition!


----------

        Surely in all of us who also went through several competitions during school days. For me, until now, the competition that I remember most is the competition for good pupil of the province
when I was studied at 12th grade. 
        At the beginning, I was the pupil belong to social knowledge group. However, my parents advised me to learn sciential knowledge group then because this group’s multiple- choice for me to choose my future university.



        From a pupil of social knowledge group moved of sciential knowledge group is a difficult thing. In three subjects: Mathematics, physics and chemistry, I feared most is chemistry. Due to lack of basic knowledge so I was almost unknown about chemistry. There are too many formulas, too many chemicals to remember. I almost abandoned chemistry until I moved up to
the 12th grade. University exam approaching, I thought  it was time to “ fight” with chemistry. I attempted to ask my teacher for becoming her chemistry group's pupil. 


          I have tried everyday, sometimes I was afraid I didn’t do it but then I thought to try hard to have not to regret.  I started learning from the basics to improve again. 

     And then I was really surprised to be chosen to take the provincial level chemistry competition. Though that competition didn’t bring the prize for me but it  was as a personal triumph. 

        Since then I realized that if we have determination, faith and not afraid to face to difficulties, we can do things that we thought it was so hard to complete.


P/s: After I had done it, I was lazy as in the past again!

This is my first essay. Hope the next time will be more standard!

Monday, October 11, 2010

Bói toán!


        Mình không phải là một đứa mê tín, theo một cách nói khác thì mình gần như vô thần, nghĩa là chẳng bao giờ tin có những phép màu, những sự trùng hợp, những sự giúp đỡ từ trên trời rơi xuống từ những nguồn sức mạnh siêu nhiên. Ấy thế mà mình vẫn thích  đi xem bói và cũng chăm chỉ làm những quiz bói toán hàng ngày.
        Mình bắt đầu biết cầu nguyện từ hồi cấp 2. Đầu tiên là việc mình muốn có em! Việc đó đã từng rất khó khăn với cả gia đình mình, khó khăn quá đến nỗi mình bắt đầu ý nghĩ cầu xin một phép màu. Trong khả năng hiểu biết có thể, mỗi tối đi ngủ , trong đêm tối , mình luôn lặng lẽ chắp tay và tự khấn trong im lặng, luôn là trật tự Phật Tổ Như Lai rồi đến Bồ Tát rồi đến ông bà tổ tiên ( cũng có khi buồn ngủ quá thì thứ tự bị đảo lộn một chút). Đêm nào mình cũng nêu ý nguyện rồi nhắm thật chặt mắt lại. Có một quy ước mình tự đưa ra là nếu khi nhắm mắt lại thấy một vệt sáng lóe lên thì có nghĩa là ý nguyện của mình được chấp nhận, nếu vẫn tối thì có nghĩa là không. Dần dần, mình cũng tự tìm ra cách để nhắm mắt lại xuất hiện vệt sáng nhiều nhất...để mình có thể yên tâm ngủ.
         Từ khi có em, thói quen đó dần dần biến mất. Nhớ rằng đã đọc ở đâu đó lời giải thích vì sao tôn giáo xuất hiện. Người ta giải thích rằng do con người quá hoang mang về nguồn gốc của mình, quá hoang mang từ đâu mình sinh ra nên tôn giáo xuất hiện để con người có cái mà tin tưởng và tóm lại là cái mà con người đặt niềm tin hoàn toàn thì cũng là cái được tưởng tượng ra mà thôi. Quá lâu rồi nhưng ngày đó luôn nghĩ có một phép màu đã xảy ra, thậm chí thấy vô ơn vì khi đạt được rồi thì từ bỏ thói quen cũ.
         Từ ngày cấp 2 ấy, mỗi khi có sóng gió là lại bắt đầu cầu khấn, khi quá hoảng sợ và tuyệt vọng thì lại bắt đầu đi tìm niềm tin, tìm hy vọng...và rồi sóng gió cũng qua...
         Bây giờ từ cầu khấn trở thành làm quiz. Những cái quiz khen thì nhiều và thường quên nhanh. Lần gần đây nhất bị tác động là cái quiz thản nhiên kết luận "Sự nhẫn nhịn dù được trình bày theo cách nào, dẫu có khéo léo đến đâu thì vẫn là một biểu hiện ngu si đần độn" và tóm lại là đừng bao giờ hy vọng cảm hóa được ai đó. Vì nghĩ là nó đúng nên đã bực bội, thậm chí trong phút nào đó đã muốn xóa hết tất cả những gì từng viết ra. Nhớ rất nhanh đến buổi học GDCD 11. Không nhớ nổi vấn đề cần học, chỉ nhớ tình huống đưa ra là nếu thấy 1 tên trộm ăn trộm gà nhà hàng xóm thì em làm gì? Hào hứng giơ tay ,trả lời rất tự tin em sẽ bảo đừng làm thế, nhẹ nhàng. Cả lớp cười, cô giáo cười...Sai! Bắt đầu muốn thay đổi...
       Hôm nay lại làm quiz, đo chỉ số EQ. 7 điểm chắc cũng không quá thấp. Sôi nổi bốc đồng. Đúng. . Bạn giải quyết vấn đề nhanh, rất tự nhiên nhưng không kiên định. Lại đúng nốt. Nam nói mình dễ bị tác động bởi những thứ bên ngoài. Nó làm nên cái sự không kiên định ở mình.  Quá nhiều lần tự hứa với bản thân, tự nghiêm cấm những suy nghĩ và cảm xúc, kể cả tự hứa không tha thứ rồi thì vẫn lại đâu vào đấy.
       Vấn đề là bây giờ nhận ra một số người mình không gần được vì cảm thấy họ nói dối hoặc mâu thuẫn, vấn đề là mình toàn nói những thứ mình thực ra chẳng quan tâm một tý nào để tỏ ra mình không quá thờ ơ và tóm lại vấn đề là lại 1 lần nữa mình remove hàng loạt và mong sao không tới cái ngày đi năn nỉ cho add lại.
       Cuối cùng là bói toán làm mình nghĩ ra một đống thứ linh tinh và đầu óc ngày càng kém rõ ràng mạch lạc...
       Giờ là hy vọng sự thay đổi tích cực từ ngày mai, bắt đầu là học trò của Th.s Hồ Huyền

     

      

Thursday, October 7, 2010

Gis

                                Beautiful in White - Shane Filan
    
     Hà Nội mùa thu, một ngày se lạnh!

     Mấy ngày vùi đầu trong truyện, thức khuya ngủ ít quen rồi nên giờ cũng cảm thấy không thèm ngủ vào buổi sáng se lạnh mấy.

    Giờ đang là tiết 2 của buổi sáng 6 tiết. Nhàm chán vì 4 tiết Gis lúc nào cũng trôi đi trong sự lãng phí thời gian, vô bổ và chẳng được tích sự quái gì, quyết định viết blog. Thử cảm giác lần đầu tiên viết blog trên trường, trong cái không gian đầy tạp âm hỗn độn, trong cái cảm giác lén lút, vô cùng thú vị.  Ông thầy trên lớp vẫn đang hì hục setup bản Gis, vừa setup vừa nhìn hướng dẫn cài đặt ...nhưng vẫn chưa được.
. Một số đứa lặng thầm vào mạng, một số đứa bắt đầu mở nhạc ầm ĩ. Thùy đang mở bản Beautiful in White của Shane, Hà Cận đang nghe Marry u của Super Junior, Hải thì nghe một bài nhạc trẻ Việt Nam thịnh hành chẳng biết tên gì. Đủ các thể loại hòa trộn nên một thứ âm thanh linh tinh nhưng không đến nỗi làm váng óc.

      Buổi sáng mùa thu, trên giảng đường, mình đang tranh thủ vừa nghe nhạc vừa viết
 .Bản mình nghe cũng là Beautiful in White nhưng bật nhỏ nhỏ thôi, đủ nghe. Hà Cận đã quay sang hỏi mình nghe gì, mình bảo nghe bài ngay từ lần gặp em đầu tiên, anh biết đã tìm thấy một phần còn thiếu của cuộc đời anh... nó cười ....để nó chú ý hơn mình bảo là đám cưới tôi chắc chắn tôi bật bày này đấy...nó càng cười to và kết quả vẫn trở về bài nhạc Suju của nó ....

      Hà Nội đang trong những ngày lễ nhưng không khí ở ngoài cửa thì cũng không có gì khác thường lắm. Lịch đi chơi đại lễ của lớp Môi trường kéo dài đến tận cuối tuần, muốn đi chơi, muốn lắm nhưng mình sẽ về quê vào ngày mai. Bạn mắng mình sao lại bỏ lỡ dịp nghìn năm chỉ có 1 lần, bạn muốn mình ở lại... mình biết nói làm sao...vì mình chẳng còn nhiều thời gian để về nhà vào mỗi dịp cuối tuần chăng...

      Hà Nội nhỏ bé, chẳng tìm ra nổi một người thân để cùng mình đi xem múa rối, đi ngắm Hà Nội buổi đêm long lanh...Vậy là anh bỏ lỡ dịp chụp ảnh nghìn năm Thăng Long với em rồi.
Trở về nhà là hoàn toàn đúng đắn, theo lời bố thì sẽ xem được tất cả trên tvi, việc gì phải ở Hà Nội bụi bặm chen lấn

 ...xem được tất cả những gì đẹp đẽ và phô trương ra... sẽ cùng cả nhà xem và bình luận về cả độ hoành tráng và lãng phí....


     Mải cắm cúi viết ngẩng lên chẳng thấy ông thầy đâu. Năm cuối rồi, vẫn thiếu nhiều quyết tâm quá...

    Ngày mai về quê, ánh mắt mẹ sẽ lại xót xa vì dạo này mình gầy quá. Ngại với mẹ lắm. Biết nói sao với mẹ đây...

    Từ nay sẽ không ngốc nghếch nữa, sẽ không vì buồn phiền hay lo lắng hay thất vọng về những người chả liên quan quái gì đến đời mình mà gầy đi như thế nữa. Sự vô tâm , hời hợt, tần nhẫn và giả tạo luôn là những thứ kinh dị...Vất đi những cả nể, những cái gọi là hứng, những cảm giác trách nhiệm vớ vẩn, những tình cảm vớ vẩn...

     Bắt đầu quãng thời gian tỉnh ngộ và bớt ngu dốt.... bước một mình đường rộng và sáng sủa đẹp tươi vô cùng...sắp bay lên rồi 


    Thầy vừa kết luận là vẫn khó khăn phần cài đặt, có vẻ thầy đang quan sát các học trò ngoan... thôi viết lung tung thế đủ rồi, chuyển sang lôi quyển bài tập xs ra đọc đợi hết 4 tiết....haizzzz