Lại một đêm thức khuya nữa nhưng vẫn cảm thấy không tiếc, không hề. Mình chỉ muốn thông báo rằng mình đã kết thúc môn học cuối cùng của đời sinh viên vào ngày hôm nay và nếu muốn cả đời mình sẽ không bao giờ phải học, phải thi gì nữa. Hà Chi bảo rằng lâu lắm mới thấy mình vui mừng, hào hứng, háo hức mà không có tý vẩn nào. Chiều nay mình đã vui đến vậy sao...thời gian...mình chợt giật mình vì nhớ ra đã vô cùng lâu rồi mình không hề có được cái vui mừng, hào hứng, háo hức mà không có tý vẩn nào như Hà Chi nói. Mình không thể nhớ ra lần cuối cùng mình ở trong cái trạng thái mừng vui ấy, chỉ biết rằng không phải tính bằng tháng mà phải tính bằng năm...Lần cuối cùng phải chăng là cái ngày cầm giấy báo nhập học ở một nơi xa xôi mình chưa từng quen sống...Mình vẫn cười nói hàng ngày đấy thôi nhưng tại sao lại không đạt trạng thái hoàn hảo đó...
Cả 16 năm đi học và phần thưởng duy nhất của mình là ngày hôm nay, 1 ngày nghỉ, và ngày mai sẽ lại bắt đầu 1 ngành học mới. Cái vui mừng vì được học ngành mình lựa chọn sao trôi đi nhanh quá, mình chỉ biết hôm nay mình chán ngán với cái thời khóa biểu lại bắt đầu bằng những kế toán, kinh doanh... Giây phút thả lỏng mình, mình có thể lấy 1 tấm bằng rồi về quê, dựa vào bố mẹ sẽ chẳng khó để có một chỗ làm tốt, một ngôi nhà tốt và lấy một ai đó rồi sống thật gần với những người thân yêu của mình...Dễ dàng làm sao, nhẹ nhàng giản đơn mà tình cảm làm sao... Nhắm mắt vào là thế mà mở mắt ra thì thấy sao con đường mình chọn nó khó khăn và nhiều nước mắt đến vậy. Đau thương để lấy được Toefl rồi thì sao, làm MA ở một nơi xa xôi nào đó rồi thì sao...bao nhiêu lần trong đời mình còn được gặp ông bà, bố mẹ và em trai nữa và tất cả những gì mình làm đây liệu có thành vô nghĩa...
Tối nay được dự một buổi party, có anh chị mới cưới, có những người bạn thân của bạn mình và một vài trong số họ dẫn người yêu đi theo. Người con trai được nhận khăn người yêu đan cho mừng vui hạnh phúc, những người bạn thân nói chuyện nô đùa, anh chị mới cưới thỉnh thoảng nhìn nhau đầy âu yếm. Tất cả làm nên sự ấm áp và nó đã lan vào trái tim mình nhẹ nhàng và cũng ấm áp như vậy để mình chợt nhận ra hình như lâu nay trái tim mình bị mình làm lạnh lẽo và thương tổn nhiều quá...Trong vài giây phút thoáng qua, mình đã ước có thể vất hết những bận rộn lo toan để nhẹ nhàng ngồi đan khăn cho người mình yêu, mình tin tưởng vào thẩm mỹ và sự khéo léo của mình, sẽ là một chiếc khăn màu xanh đẹp... Mình đã ước nếu mình sớm tìm được một cái nhà nho nhỏ, có thể cuối tuần sẽ nấu vài món ngon... cho chàng...tuy rằng chàng còn ở xa xôi và mình không thể lừa mình trong cái cảm giác chàng ở đây nhưng chàng chưa đến thêm được nữa...Một vài niềm tin mất đi làm con đường mình chọn bỗng trở thành vô nghĩa , chẳng hiểu làm vì cái gì...
Vì một sự cố ngoài ý muốn nên cuối cùng thì mình đã biết thế nào là bị say. Lần đầu tiên mình bị mất kiểm soát khỏi chính mình và cảm giác thật đáng sợ. Trong cái cảm giác không nhìn thấy gì rõ ràng, không nghe được lời mình nói to hay nhỏ, cố vùng vẫy để tỉnh nhanh mà bất lực, trong tận cùng của sự hoảng loạn thì đau đớn nhất là không có chàng sẵn sàng đến để trấn an mình. Vẫn là vòng tay bạn bè ôm lấy ....Trong những ký ức còn vương lại chỉ còn tiếng Trang Trần dỗ Trang đây Trang đây và tiếng Lê Hồng không sao cả không sao cả...Cảm giác lúc đó sợ hãi vô cùng, bấn loạn vô cùng vì những sự mờ ảo và không biết mình bị làm sao...
Muộn rồi nên mình sẽ đi ngủ. Mình biết là mình đang tự hành hạ chính bản thân mình rất nhiều. Rồi mình sẽ lại phải tự đứng vững và không thể nuôi cái tưởng tượng có người lúc nào cũng ở bên được nữa...
Bức ảnh năm 1 trong cái phòng trọ đầu tiên...
3.04 AM


