Pages

Sunday, January 16, 2011

Tôi muốn...



        Lại một đêm thức khuya nữa nhưng vẫn cảm thấy không tiếc, không hề. Mình chỉ muốn thông báo rằng mình đã kết thúc môn học cuối cùng của đời sinh viên vào ngày hôm nay và nếu muốn cả đời mình sẽ không bao giờ phải học, phải thi gì nữa. Hà Chi bảo rằng lâu lắm mới thấy mình vui mừng, hào hứng, háo hức mà không có tý vẩn nào. Chiều nay mình đã vui đến vậy sao...thời gian...mình chợt giật mình vì nhớ ra đã vô cùng lâu rồi mình không hề có được cái vui mừng, hào hứng, háo hức mà không có tý vẩn nào như Hà Chi nói. Mình không thể nhớ ra lần cuối cùng mình ở trong cái trạng thái mừng vui ấy, chỉ biết rằng không phải tính bằng tháng mà phải tính bằng năm...Lần cuối cùng phải chăng là cái ngày cầm giấy báo nhập học ở một nơi xa xôi mình chưa từng quen sống...Mình vẫn cười nói hàng ngày đấy thôi nhưng tại sao lại không đạt trạng thái hoàn hảo đó...
        Cả 16 năm đi học và phần thưởng duy nhất của mình là ngày hôm nay, 1 ngày nghỉ, và ngày mai sẽ lại bắt đầu 1 ngành học mới. Cái vui mừng vì được học ngành mình lựa chọn sao trôi đi nhanh quá, mình chỉ biết hôm nay mình chán ngán với cái thời khóa biểu lại bắt đầu bằng những kế toán, kinh doanh... Giây phút thả lỏng mình, mình có thể lấy 1 tấm bằng rồi về quê, dựa vào bố mẹ sẽ chẳng khó để có một chỗ làm tốt, một ngôi nhà tốt và lấy một ai đó rồi sống thật gần với những người thân yêu của mình...Dễ dàng làm sao, nhẹ nhàng giản đơn mà tình cảm làm sao... Nhắm mắt vào là thế mà mở mắt ra thì thấy sao con đường mình chọn nó khó khăn và nhiều nước mắt đến vậy. Đau thương để lấy được Toefl rồi thì sao, làm MA ở một nơi xa xôi nào đó rồi thì sao...bao nhiêu lần trong đời mình còn được gặp ông bà, bố mẹ và em trai nữa và tất cả những gì mình làm đây liệu có thành vô nghĩa... 
        Tối nay được dự một buổi party, có anh chị mới cưới, có những người bạn thân của bạn mình và một vài trong số họ dẫn người yêu đi theo. Người con trai được nhận khăn người yêu đan cho mừng vui hạnh phúc, những người bạn thân nói chuyện nô đùa, anh chị mới cưới thỉnh thoảng nhìn nhau đầy âu yếm. Tất cả làm nên sự ấm áp và nó đã lan vào trái tim mình nhẹ nhàng và cũng ấm áp như vậy để mình chợt nhận ra hình như lâu nay trái tim mình bị mình làm lạnh lẽo và thương tổn nhiều quá...Trong vài giây phút thoáng qua, mình đã ước có thể vất hết những bận rộn lo toan để nhẹ nhàng ngồi đan khăn cho người mình yêu, mình tin tưởng vào thẩm mỹ và sự khéo léo của mình, sẽ là một chiếc khăn màu xanh đẹp... Mình đã ước nếu mình sớm tìm được một cái nhà nho nhỏ, có thể cuối tuần sẽ nấu vài món ngon... cho chàng...tuy rằng chàng còn ở xa xôi và mình không thể lừa mình trong cái cảm giác chàng ở đây nhưng chàng chưa đến thêm được nữa...Một vài niềm tin mất đi làm con đường mình chọn bỗng trở thành vô nghĩa , chẳng hiểu làm vì cái gì...
        Vì một sự cố ngoài ý muốn nên cuối cùng thì mình đã biết thế nào là bị say. Lần đầu tiên mình bị mất kiểm soát khỏi chính mình và cảm giác thật đáng sợ. Trong cái cảm giác không nhìn thấy gì rõ ràng, không nghe được lời mình nói to hay nhỏ, cố vùng vẫy để tỉnh nhanh mà bất lực, trong tận cùng của sự hoảng loạn thì đau đớn nhất là không có chàng sẵn sàng đến để trấn an mình. Vẫn là vòng tay bạn bè ôm lấy ....Trong những ký ức còn vương lại chỉ còn tiếng Trang Trần dỗ Trang đây Trang đây và tiếng Lê Hồng không sao cả không sao cả...Cảm giác lúc đó sợ hãi vô cùng, bấn loạn vô cùng vì những sự mờ ảo và không biết mình bị làm sao...
       Muộn rồi nên mình sẽ đi ngủ. Mình biết là mình đang tự hành hạ chính bản thân mình rất nhiều. Rồi mình sẽ lại phải tự đứng vững và không thể nuôi cái tưởng tượng có người lúc nào cũng ở bên được nữa...
      Bức ảnh năm 1 trong cái phòng trọ đầu tiên...
3.04 AM

Saturday, January 8, 2011

Gần sáng!




        Gần sáng - Hà Nội- một ngày đầu năm...
        Tĩnh lặng, cả bầu trời như đã ngủ im trong cái chăn ấm áp, không có tiếng gió lạnh, không có tiếng xe qua...
        Giờ đi ngủ đã qua từ lâu nên lại thức...Trong cái cảm giác mệt mỏi không thể có nổi cái phấn khích như vừa đi chơi về nhưng vẫn ý thức được ngày hôm nay không giống ngày hôm qua - dù nho nhỏ thôi là không đi ngủ đúng giờ...
       Mùa đông, cái lạnh năm nay mới thật là khủng khiếp...Bao nhiêu cái tất xù lồng vào cũng chẳng thể giữ nổi bàn tay bàn chân thôi lạnh buốt, lập cập khó khăn để nhắn tin rồi lại cứng ngón tay trên bàn phím. Lạnh đến nỗi mà mình đã bắt đầu phải thay đổi số lượng áo mà mẹ đã định hình từ nhỏ 1 phông 1 len 1 khoác. Mình bắt đầu nghĩ đến phải có cái lò sưởi và có khi là thị trường lò sưởi sắp thành công, nghĩ đến tự nhiên có một vài hạt nước rơi từ trên trời xuống giữa Hà Nội và người ta bảo nhau là tuyết. Rồi cái lạnh đến khó mà giữ hơi thở ấm, trong một phút suy nghĩ  thấy loài nào cũng có những sinh vật yếu ớt và khó thích nghi cả và rồi nghĩ đến biến đổi khí hậu, nghĩ đến cái lạnh buốt, nếu có thay đổi những con yếu ớt sẽ chết đầu tiên...thật đáng sợ...
       Đứa bé đã bắt đầu ra đến mép cửa và rụt rè bước đi. Không phải là một ngày, mẹ bỗng vào bà tìm gọi rồi lai đi học trên một chiếc mifa, lấy chiếc cặp đòi mua từ mẫu giáo rồi mua thêm cái bảng đen là thành ngày đầu tiên đi học. Không phải là một ngày gọi điện nói với mẹ con không học chuyên nữa thì mẹ sẽ lo hết và chỉ việc đi thi rồi ung dung đi học ở một ngôi trường khác, rồi cứ thế, thi cử, học hành và lên lớp. Có phải những người trẻ thường nhìn thấy màu hồng quá sớm và rồi khi bước đi thật sự thì mới thấy đầu tiên không bao giờ là màu hồng. Vài ngày ngắn ngủi, vì sự vô trách nhiệm của một số người, cố gắng tự mình khắc phục rồi thì có ai thèm để ý lời mình hỏi, lời mình nói, rồi thì vẫn phải nhờ người này người kia để được việc. Ờ , trong cái buổi chiều mùa đông mưa rơi rơi lạnh thấu , thấy mình bé nhỏ và yếu ớt vô cùng, chẳng là gì cả khi thử tự bước đi...
        Những bước đi đầu tiên run rẩy với những lời cảm ơn - như một cái máy, và chỉ không lâu nữa thôi sẽ còn phải nói cảm ơn có khi cả tuần cả tháng cho những sự giúp đỡ từ những người không quen biết vì mình là thực tập viên...Muốn độc lập, muốn tự đi nhưng mọi thứ cứ như thế giống như đã được viết ra từ lâu là phải như vậy.
        Sáng nay bỗng nghĩ miên man, ước ao phải chi cái cơ quan là cái lớp học, các bác các chú thay bằng các bạn cùng lớp, lạ lẫm rồi quen thân, rồi thì tha hồ cười nói yêu thương rồi giận hờn trẻ con đủ kiểu ...Ừ, sao lại không như thế? Chẳng phải xa xôi ,gần gũi như buổi tối hôm nay...Ấm áp ngồi ăn miến lươn ở một vỉa hè phố Cổ, thích cái kiểu đơn xơ bụi bặm hè phố, ăn chung một bát nước canh, chia nhau từng ngụm trà nóng, nức nở khen ngon mãi không thôi. Thích kiểu đi với nhau giữa mùa đông buốt, cùng nghe tiếng đoàn tàu chạy qua, bạn bảo ôm vào cho đỡ lạnh, cho tay vào túi áo tao ấy...và thế là 2 đứa con gái không bị lạnh giữa mùa đông... Thích cách hát khi mất giọng thì cố mà hét của cả lũ, rồi điệu nhảy lạ lùng không thể bắt chước của anh Sĩ Luân... Thích những lúc cả lũ đứng lên nhảy lung tung khi có bài rock ưa thích...kể cả lúc lặng im nghe những bài tình yêu...Tiếng các bạn cười cứ vang lên như thế, mong rằng đừng bị người lớn bắt nạt, thương lắm, đừng bị buồn bị hẫng khi bị xô vào cuộc sống với những người mới, mong rằng khi xa rồi gặp lại vẫn có thể cười bò ra ghế thỏa thích như hôm nay....
        Sắp sáng mất rồi và mình chưa bao giờ thức đến giờ này. Quần áo bị rộng ra và mặt mũi ngày càng hốc hác đi, biết lắm. Chỉ là cố trì hoãn những việc không thích làm và làm cố những điều thấy thích thú...
         Phải đi ngủ rồi vì còn cả đống việc phải làm vào ngày mai.
         
         Mất cả ngày không ngủ để đọc nốt 2/3 quyển Rừng Nauy bỏ dở từ năm 2. Đấy, mới ngày nào còn thấy nó toàn những điều vớ vẩn điên khùng và vất nó đi ngay khi bạn bảo mà giờ đọc lại đã có nhiều cái khác. Cái thứ mình thích thì nó phải như " Gió lạnh đầu mùa" của Thạch Lam cơ và vẫn chưa thích cái tác phẩm đó nhưng tiến bộ là đã đọc được hết. Giật mình vì đâu đó trong câu chuyện thấp thoáng bóng dáng người quen, một vài nét tính cách quen, quan điểm quen, cách sống quen.  Giá mà có thứ ánh sáng chói đủ sức chọc tan bóng tối và những tiếng than đáng sợ kia, soi sáng những suy nghĩ phức tạp và rối mù, những cố chấp và điên loạn để màu xanh lại xuất hiện thì hay làm sao. Giá như mình có thể cứu được người mình muốn cứu. Giá mình là ánh sáng...
         Đi ngủ!
         4.50 am!
   

       
      
        

Wednesday, January 5, 2011

Obsession!




        Sometimes, there are many extremely strange things make me feel bewildered. Many times there are many things that my head has been thinking, feeling then the other person has mentioned, even it's accurate terms that I think of using. 

        The dreams always come all of a sudden, totally independent of conscious thoughts , but always contain something of tomorrow...
       After the fall, I told with myself : don't see something coincidental as something very big . But even when I feel the relationship has gone then the dreams come back happily, calmly as they don't need to know all things. Then follow the habits of a few times before, re-check and not a little surprised because I guessed it. A long time...indeed, still so...So that, the statistics, update have become unnecessary, haven't they ?
       Last night, the dream came back again after a time I thought it's dead. Now I know the relationship between what has been read today and dream last night. Once again the feeling is right. I can't explain but certainly there is something very powerful, large enough to create some vague communication.
       Nonetheless, an advocate of obviously also knows that shouldn't believe in something invisible, not hear. Whether it's a devilish trick then it'll disappear when the mind stops, as time lapses away, when another wave comes...
         You're always in my mind? It's wrong wrong wrong, just is wrong ...