Pages

Saturday, September 20, 2014

Trứng gà nhà bà nội


Hà Nội, tháng 9, mùa thu,

Mình chẳng còn đếm được đây là mùa thu thứ mấy, chỉ biết sáng nay thức dậy ngoài cửa sổ có cơn mưa, một chút gió lạnh, vậy là giật mình thu đã về.

Lâu lắm rồi mình không còn trở lại nơi này, quá nhiều bận rộn kéo mình đi, cứ bảo sẽ phải viết lách thường xuyên nhưng rồi lại để thời gian trôi qua mất.

Những ngày tươi đẹp rực rỡ, những tháng 9 mùa thu nắng vàng dần trở thành cuộn phim đen trắng của quá khứ, thực tại chân thực nhưng lại nhạt nhòa, nhiều lo toan và dường như...nhiều nỗi buồn hơn.

Mùa thu năm mình 26 tuổi mình muốn kể chuyện trứng gà nhà bà nội. Ấy là những quả trứng đã nuôi nấng mình từ những ngày bé thơ đến ngày đi đại học rồi ra trường. Bà nội nuôi gà chỉ để lấy trứng gửi cho các cháu, vậy mà nhiều khi trứng nhiều ngóng cháu về mãi không thấy cháu đâu.

Ta chỉ biết trân trọng ánh sáng khi biết đôi mắt sắp mù lòa, ta chỉ biết trân trọng âm thanh khi biết tai một ngày gần có thể không nghe thấy nữa. Đã rất rất lâu rồi mình không còn được ăn trứng gà nhà bà nội, từ ngày bà ốm. Cũng lâu rồi tiếng cười không vang, đôi mắt không trong. Trứng gà nhà bà nội là khoảng trời tuổi thơ đã nuôi nấng mình lớn lên. Bà nội dáng người nhỏ nhắn nhanh nhẹn, hay nói hay cười. Tuổi thơ là đàn gà ăn thóc ngoài sân, tiếng bà gọi gà, khăn vấn trên đầu.

Mùa thu, ký ức như lá vàng chầm chậm lác đác rơi, thực tại như cơn mưa ồn ào như muốn bảo những ngày yên bình ngày xưa đó đã không còn nữa, những buổi trưa mắc võng cầu ao nhìn lên bầu trời xanh không một gợn mây giờ đã xa xôi.

Bà nội ốm, bệnh không thể chữa, mọi người bàn tính đưa đàn gà đi, sân giờ sao quá rộng, vườn quá im. Mỗi lần trở về chẳng thể đối mặt, nước mắt chẳng thể ngăn rơi trên đường đi học, trên đường về nhà mỗi ngày.


Dòng sông mùa thu của bố không phải là cô gái mạnh mẽ, vẫn chỉ là đứa hay sụt sùi khóc lóc trước những buồn đau của cuộc đời, không biết làm gì hơn.

Mỗi ngày qua đi là biết ngày ấy gần hơn, có thể là mùa thu, mùa đông và cũng có thể là một ngày mùa xuân đầy lộc biếc. Đã chuẩn bị tâm lý từng ngày nhưng sao vẫn chẳng thể chấp nhận, rồi một ngày có phải ký ức còn lại chỉ là ánh mắt bà nhìn ra cửa, trứng nhiều quá mà ngóng mãi không thấy cháu về?





Tuesday, April 1, 2014

Những phút xao lòng

The flower of love

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu 
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã có chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng

Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng

Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn...

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn

Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)

Mà trách chi những phút xao lòng

Ai cũng có một thời để yêu một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!

- Thuận Hữu -

Ngày cấp 3, lần đầu tiên gặp bài thơ này trên một tờ báo mình đã yêu thích nó và chép lại, mặc dù lúc ấy chưa từng một lần biết tình yêu nó là như thế nào.

Hôm nay, sau nhiều năm đọc lại, mình thấy bài thơ bớt hay đi một chút vì mình ko thích có quá nhiều sự so sánh giữa con người với con người bởi vì mỗi con người là một cá thể riêng biệt, 2 con người không thể giống hai cái cây cùng họ để so sánh cây nào cao hơn, nhiều quả, nhiều hoa hơn.

 Tuy nhiên có lẽ hay so sánh là đặc tính của con người, vậy nên bài thơ này chắc chắn nhận được sự đồng cảm của nhiều người.

Với mình, một người cầu toàn, mình vẫn cứ mơ mộng nốt là sau này, khi thành chồng thành vợ, gia đình mình sẽ không bao giờ có những phút xao lòng, kể cả với người cũ, kể cả với người mới. Chồng đừng bao giờ so sánh, vợ cũng đừng bao giờ so sánh, luôn thấy nhau vô địch thiên hạ là được rồi :)))

Tuesday, February 11, 2014

Những người muôn năm cũ


Hà Nội, năm thứ 8,

Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lạnh
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi

Thấm thoát đã 8 năm trôi đi kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến nơi đây. 

18 tuổi, trong căn nhà trọ cấp 4 với giấy dán tường, với mùi keo, với bãi đất trống cạnh nhà nhiều hoa đồng nội, với thỏ với rùa trong căn phòng vẻn vẹn 10m2, với người bạn thân gần nhà từ thời bé thơ. 

26 tuổi, một số thứ đầy đủ hơn, nhưng một số thứ lại mất đi vĩnh viễn. 

7 ngày nữa là tròn 2 năm xa ông ngoại. Tiếng thì thầm nói chuyện với ông đã dần thưa vắng, theo mẹ đi mời ông về ăn Tết mà lòng chẳng được háo hức, ngôi mộ đã xanh cỏ, tiếng nói chuyện phải qua nhiều lớp đất. Việt Hà, Ngọc Hà vẫn chào ông lúc đến và lúc về, tưởng như mới ngày hôm qua, gặp ông dẫn hai em đi mua quà Tết ở ngã tư, gương mặt 3 ông cháu còn tràn đầy rạng rỡ, gương mặt mình cũng đầy rạng rỡ. Mới như ngày hôm qua thôi vậy mà đã mờ dần... 

26 tuổi, dường như người ta ít háo hức hơn, dù là thời khắc giao thừa, dù là thời khắc sáng mồng 1, dù là thời khắc tuổi mới đến, tuổi cũ đi.  Cũng có thể chẳng phải do tuổi tác, chỉ do mình đã thay đổi.  Những giây phút ngọt ngào hay những giây phút thất vọng đều đã dần trải qua. Cảm xúc dần vững, mình chẳng còn là mình của muôn năm cũ. Rượu chẳng làm buồn cũng chẳng làm vui. 

26 tuổi, những điều đẹp đẽ dường như chỉ còn lại rất ít. Như giây phút người yêu hỏi dịu dàng "Người iu ơi em đang làm gì đấy?" , như giây phút mình ngại ngùng nói rất nhỏ "Em nhớ anh". Điều ngọt ngào bé nhỏ nhưng lan tỏa rất nhanh trong cơ thể, nếu có một cuốn album có thể ghi lại cảm xúc thì mình sẽ chọn ghi lại điều ngọt ngào ấy để sau này có thể ôm lấy giây phút ấy mà sống, chẳng quan tâm đến những bận rộn, lo toan, giận hờn ngoài kia.

...

Tối nay, trời lạnh, đường xa, một mình, cuốn album như chưa hề tồn tại, mọi thứ dường như chẳng còn ý nghĩa, chỉ có cơn đau đầu, cần được ngủ nghỉ, cần được thảnh thơi...