Hà Nội, tháng 9, mùa thu,
Mình chẳng còn đếm được đây là mùa thu thứ mấy, chỉ biết sáng nay thức dậy ngoài cửa sổ có cơn mưa, một chút gió lạnh, vậy là giật mình thu đã về.
Lâu lắm rồi mình không còn trở lại nơi này, quá nhiều bận rộn kéo mình đi, cứ bảo sẽ phải viết lách thường xuyên nhưng rồi lại để thời gian trôi qua mất.
Những ngày tươi đẹp rực rỡ, những tháng 9 mùa thu nắng vàng dần trở thành cuộn phim đen trắng của quá khứ, thực tại chân thực nhưng lại nhạt nhòa, nhiều lo toan và dường như...nhiều nỗi buồn hơn.
Mùa thu năm mình 26 tuổi mình muốn kể chuyện trứng gà nhà bà nội. Ấy là những quả trứng đã nuôi nấng mình từ những ngày bé thơ đến ngày đi đại học rồi ra trường. Bà nội nuôi gà chỉ để lấy trứng gửi cho các cháu, vậy mà nhiều khi trứng nhiều ngóng cháu về mãi không thấy cháu đâu.
Ta chỉ biết trân trọng ánh sáng khi biết đôi mắt sắp mù lòa, ta chỉ biết trân trọng âm thanh khi biết tai một ngày gần có thể không nghe thấy nữa. Đã rất rất lâu rồi mình không còn được ăn trứng gà nhà bà nội, từ ngày bà ốm. Cũng lâu rồi tiếng cười không vang, đôi mắt không trong. Trứng gà nhà bà nội là khoảng trời tuổi thơ đã nuôi nấng mình lớn lên. Bà nội dáng người nhỏ nhắn nhanh nhẹn, hay nói hay cười. Tuổi thơ là đàn gà ăn thóc ngoài sân, tiếng bà gọi gà, khăn vấn trên đầu.
Mùa thu, ký ức như lá vàng chầm chậm lác đác rơi, thực tại như cơn mưa ồn ào như muốn bảo những ngày yên bình ngày xưa đó đã không còn nữa, những buổi trưa mắc võng cầu ao nhìn lên bầu trời xanh không một gợn mây giờ đã xa xôi.
Bà nội ốm, bệnh không thể chữa, mọi người bàn tính đưa đàn gà đi, sân giờ sao quá rộng, vườn quá im. Mỗi lần trở về chẳng thể đối mặt, nước mắt chẳng thể ngăn rơi trên đường đi học, trên đường về nhà mỗi ngày.
Dòng sông mùa thu của bố không phải là cô gái mạnh mẽ, vẫn chỉ là đứa hay sụt sùi khóc lóc trước những buồn đau của cuộc đời, không biết làm gì hơn.
Mỗi ngày qua đi là biết ngày ấy gần hơn, có thể là mùa thu, mùa đông và cũng có thể là một ngày mùa xuân đầy lộc biếc. Đã chuẩn bị tâm lý từng ngày nhưng sao vẫn chẳng thể chấp nhận, rồi một ngày có phải ký ức còn lại chỉ là ánh mắt bà nhìn ra cửa, trứng nhiều quá mà ngóng mãi không thấy cháu về?

