Pages

Saturday, July 30, 2011

Cơn bão sắp về...


                               
                 My moment - Rebecca Black

     The loneliness of nights alone
             the search for strength to carry on...

      Hà Nội, năm thứ 5, tháng 7, cơn mưa rào chóng qua, mọi người bảo nhau rằng có cơn bão sắp về...
     Mình đang ngồi đây, không còn là sinh viên nữa rồi, đã là một cử nhân kinh tế, đã có một sự công nhận để sẵn sàng bước vào cuộc sống của một người trưởng thành - nhưng mình không bước...
    Ngày lễ tốt nghiệp đã kết thúc bằng một loạt những kết thúc làm mình có cảm giác hơi bị hụt hẫng, nhưng rồi cũng qua mau...
    Càng ngày, theo mỗi nhịp thời gian trôi đi, thêm mỗi ngày sống, mình càng hiểu hơn về mình và những người xung quanh.
     Mới một ngày, tháng 6 qua đi, mình đã cảm thấy thời gian từ nay đến cuối năm chẳng còn sự kiện nào nữa, như nửa năm còn lại trống trải và nhạt nhẽo, tháng 7 mình nhớ ra nửa năm còn lại có sinh nhật của mình và vô vàn sinh nhật của những người mình yêu quý.
     Bây giờ, hình ảnh về " nhà" tưởng tượng của mình ngày càng mờ nhạt dần. Mình có thể tưởng tượng ra hành lang lạnh lẽo, cánh cửa đóng chặt, chẳng ai một lần về thăm, đã bỏ đi thật xa.

    Quyển nhật ký vừa tìm lại được, vẫn cách viết, cách đặt câu, đặt chữ như thế này, vẫn đôi khi những suy nghĩ trẻ con ngốc nghếch tự làm mình thương tổn, thật buồn cười.

     Lạ lùng. Thời gian có những mốc để mọi người về cùng vạch xuất phát-  như mỗi mùa giải, chẳng ai là người chiến thắng mãi. Đỗ đại học cùng về một vạch, tốt nghiệp đại học cùng về một vạch, và 10 năm nữa có thể lại một vạch nữa.
     Năm thứ 5, mình thích cách sống của Tugumi. Mình thích cách sống quên sạch ngày hôm qua, không cần biết ngày mai, chỉ cần biết ngày hôm nay, như cách sống của mình trước đây mà từ lâu mình đã quên. Mình thích cách sống không có những tình cảm nửa vời, không phải kiểu xóa bỏ đi rồi lại ngồi âm thầm tiếc nuối vì đẹp quá hay vì hy vọng vào những điều kỳ diệu xảy ra...
     Mọi thứ, mình đã luôn biết sự lựa chọn của mình - mình đã luôn biết rõ, luôn nhìn thấy, chỉ là cố gắng làm ngược lại...xem sao.  Dù gì thì, trong mọi việc, mình đã luôn cố gắng nỗ lực hết sức để hoàn thành và kể cả cứu vãn. Bây giờ, không còn gì phải suy nghĩ nữa, vì ta đã cố hết sức rồi.
   


      Bạn nói rằng từ nay mỗi ngày hãy ghi lại những điều mình vui nhất. Nếu buồn hãy để hình mặt cười. Bỗng nhiên nhớ đến một ngày dẫn các

em đi chơi thú nhún, nhìn chúng bật lên cao và cười vang, sẽ chẳng biết
từ bao giờ, khuôn mặt mình giãn ra và cười theo...
      Hôm nay mượn tạm hình cây khế nhà ông bà ngoại để ngắm lại màu nắng và màu lá trộn vào nhau ở những cây cao nơi sân trường, cái màu ngắm mãi vẫn thấy đẹp, thấy thích trong mỗi giờ học nhìn ra cửa sổ...

    
     Mình sẽ hoàn thành mọi thứ, và sẽ chẳng có quá nhiều người mang hạnh phúc đến rồi lại mang đi mãi, sẽ có một người mang hạnh phúc ở lại( vì mình cho ở lại) - bên mình. Vậy nên - mẹ ơi, đừng sớm lo lắng!
     

Thursday, July 14, 2011

What it feels like?




                        Do you know - Enrique Iglesias

Đau đầu, sốt cao, bụng đau - Ngày đẹp!

Friday, July 1, 2011

Rain in June!



        
        Tiếng nhạc trong lành, những bông hoa trong lành, bầu trời thật sáng, tháng 6 vừa qua...
       10 ngày nghỉ hè bắt đầu từ ngày hôm nay, một con đường dài chưa đến đích, con đường mới lại mở ra...
       10 ngày cho tất cả nghỉ ngơi, để bước tiếp con đường, con đường mồ hôi, cố gắng và nỗ lực thật sự...con đường chắc chắn phải đi...xem đi được đến đâu.
       May mắn khi là một 89 còn được dùng từ nghỉ hè, xin được trưởng thành muộn 1 năm mong đừng thành vô nghĩa...
       Vậy là, từ cái thị trấn nhỏ, mỗi ngày, mỗi ngày, đã lớn thêm...
       Sự trưởng thành, đôi khi từ những điều nhỏ...từ những buổi sáng không cần mẹ đút xôi trước cổng trường...từ những buổi chiều biết tự tắm gội...từ những buổi tối, một mình, nơi xa xôi không còn thấy mình nhỏ bé...
      Tiếng nhạc thật êm, tháng 7 bắt đầu thật êm, những bạn bè thật yêu, thật quý...

       4 năm.
      Trước ngày nhập học, bố dặn thật kỹ, 4 năm đại học, chỉ cần chăm chỉ thì sẽ giỏi, tìm một người yêu, ra trường, đi làm 2 năm, rồi cưới...
       Giống như bố muốn con gái là dòng sông mùa thu trong veo và êm đềm nhưng mùa thu giờ nhiều bão. 4 năm qua rồi, con gái... không làm được cả hai điều bố nói...
      Hà cận đã có một công việc tốt, Trang Trần đã có một người yêu tốt, mình không có cả hai, chỉ có một tấm bằng và khu vườn xanh...xanh lá.
      Những bận rộn bài vở rồi sẽ kéo mình đi, những thứ mình đang chuẩn bị rồi sẽ chẳng dẫn đến một công sống thảnh thơi...Trang Trần đã không dám nói vì sợ làm mình lung lay với con đường mình đang chọn...
      Bạn gặp mình trong một buổi chiều tháng 6, bạn nói gương mặt mình đầy mồ hôi mệt mỏi nhưng vẫn có vẻ muốn tự vượt qua, bạn nói giây phút đó cảm thấy mình cần một sự quan tâm đặc biệt...
     Mình đã có 2 sự quan tâm đặc biệt...đủ dùng cho 4 năm và không cần hơn nữa.
     Những chặng đường cùng đi chưa từng dài, ngay cả với 1 năm nhưng hứa sẽ trân trọng, sẽ yêu mến, sẽ biết ơn...

     1/7
      Sự trưởng thành đôi khi là từ thích phim cổ trang Trung Quốc => Thích phim Hàn Quốc => Thích phim Mỹ!
     Sự trưởng thành đôi khi là thức được đến hơn 2h sáng và dậy được lúc 7h để...về quê!

     Sự trưởng thành đôi khi là không cần đến một cơn mưa vẫn đầy những yêu thương...trong trái tim này...
                      Vậy nên mỗi ngày, mỗi ngày cố gắng!