My moment - Rebecca Black
The loneliness of nights alone
the search for strength to carry on...
Hà Nội, năm thứ 5, tháng 7, cơn mưa rào chóng qua, mọi người bảo nhau rằng có cơn bão sắp về...
Mình đang ngồi đây, không còn là sinh viên nữa rồi, đã là một cử nhân kinh tế, đã có một sự công nhận để sẵn sàng bước vào cuộc sống của một người trưởng thành - nhưng mình không bước...
Ngày lễ tốt nghiệp đã kết thúc bằng một loạt những kết thúc làm mình có cảm giác hơi bị hụt hẫng, nhưng rồi cũng qua mau...
Càng ngày, theo mỗi nhịp thời gian trôi đi, thêm mỗi ngày sống, mình càng hiểu hơn về mình và những người xung quanh.
Mới một ngày, tháng 6 qua đi, mình đã cảm thấy thời gian từ nay đến cuối năm chẳng còn sự kiện nào nữa, như nửa năm còn lại trống trải và nhạt nhẽo, tháng 7 mình nhớ ra nửa năm còn lại có sinh nhật của mình và vô vàn sinh nhật của những người mình yêu quý.
Bây giờ, hình ảnh về " nhà" tưởng tượng của mình ngày càng mờ nhạt dần. Mình có thể tưởng tượng ra hành lang lạnh lẽo, cánh cửa đóng chặt, chẳng ai một lần về thăm, đã bỏ đi thật xa.
Quyển nhật ký vừa tìm lại được, vẫn cách viết, cách đặt câu, đặt chữ như thế này, vẫn đôi khi những suy nghĩ trẻ con ngốc nghếch tự làm mình thương tổn, thật buồn cười.
Lạ lùng. Thời gian có những mốc để mọi người về cùng vạch xuất phát- như mỗi mùa giải, chẳng ai là người chiến thắng mãi. Đỗ đại học cùng về một vạch, tốt nghiệp đại học cùng về một vạch, và 10 năm nữa có thể lại một vạch nữa.
Năm thứ 5, mình thích cách sống của Tugumi. Mình thích cách sống quên sạch ngày hôm qua, không cần biết ngày mai, chỉ cần biết ngày hôm nay, như cách sống của mình trước đây mà từ lâu mình đã quên. Mình thích cách sống không có những tình cảm nửa vời, không phải kiểu xóa bỏ đi rồi lại ngồi âm thầm tiếc nuối vì đẹp quá hay vì hy vọng vào những điều kỳ diệu xảy ra...
Mọi thứ, mình đã luôn biết sự lựa chọn của mình - mình đã luôn biết rõ, luôn nhìn thấy, chỉ là cố gắng làm ngược lại...xem sao. Dù gì thì, trong mọi việc, mình đã luôn cố gắng nỗ lực hết sức để hoàn thành và kể cả cứu vãn. Bây giờ, không còn gì phải suy nghĩ nữa, vì ta đã cố hết sức rồi.
Bạn nói rằng từ nay mỗi ngày hãy ghi lại những điều mình vui nhất. Nếu buồn hãy để hình mặt cười. Bỗng nhiên nhớ đến một ngày dẫn các
em đi chơi thú nhún, nhìn chúng bật lên cao và cười vang, sẽ chẳng biết
từ bao giờ, khuôn mặt mình giãn ra và cười theo...
Hôm nay mượn tạm hình cây khế nhà ông bà ngoại để ngắm lại màu nắng và màu lá trộn vào nhau ở những cây cao nơi sân trường, cái màu ngắm mãi vẫn thấy đẹp, thấy thích trong mỗi giờ học nhìn ra cửa sổ...
Mình sẽ hoàn thành mọi thứ, và sẽ chẳng có quá nhiều người mang hạnh phúc đến rồi lại mang đi mãi, sẽ có một người mang hạnh phúc ở lại( vì mình cho ở lại) - bên mình. Vậy nên - mẹ ơi, đừng sớm lo lắng!

