Pages

Monday, July 23, 2012

Mưa trên phố cổ




                  Mouse loves Rice - Xiang Xiang

Hà Nội, tháng 7,


Hôm nay em đã ăn mặc chỉnh tề, em đã đeo ba lô lên vai, em đã ra khỏi nhà nhưng rồi bầu trời u ám quá, chị bảo em trốn học một lần đi, em ngần ngừ giây lát rồi quyết định cho mình một buổi nghỉ.


Hà Nội, bao nhiêu năm qua rồi, em chẳng còn bé dại nhưng mỗi lần trốn học đi chơi vẫn làm em phấn khích tuyệt đỉnh mặc dù em là một Nhân mã luôn có ước mong vươn tới sự chăm học và đến tận bây giờ em vẫn luôn mơ mộng hão huyền về một ngày em bỗng trở thành một người chăm học, sẽ làm cái này, sẽ làm cái kia như em thường đặt ra để phá vỡ.


Hà Nội sắp vào mùa bão, bên cạnh mùa thu dịu dàng sẽ là những cơn mưa ồn ào, em biết là trời sẽ mưa đấy nhưng em vẫn gọi bạn đến và bạn đã đến - luôn luôn đến khi em cần được giúp đỡ, cần được trò chuyện, cần được đi cùng.


4 năm trôi qua, những người bạn mới quen, những người bạn thân thiết hỏi em muốn đi đâu, nơi em chọn vẫn thường là bờ hồ, là phố cổ. Một vài sự thân quen ra đi thì bờ hồ phố cổ và em lại dần trở nên thân thuộc.


Hôm nay lần thứ 2 em gặp mưa đêm trên phố cổ. Lần đầu mưa bóng mây qua nhanh, trú dưới mái hiên một ngôi nhà cổ còn ngắm được dòng người qua lại, còn được xòe tay hứng mưa bắt chước những cảnh trên phim trong truyện em vẫn đọc. Lần này mưa từng hạt nặng dần rồi trở thành cơn mưa lớn xối xả, mưa làm đau vai, mưa làm mờ mắt và với em buổi tối chẳng thể hoàn hảo hơn.


Đi xuyên qua màn mưa trắng xóa chẳng phải là một điều dễ dàng, ấy thế mà vẫn về đến nhà. Bỏ đi quần áo ướt sũng, với quần áo mới, mưa tạnh, mọi thứ lại trở về với lặng im, bình yên quen thuộc.


Và em đã biết chắc từ trong cơn mưa chỉ cần về đến nhà là sẽ bỏ lại cơn mưa ngoài cửa, là sẽ lại thảnh thơi nên em dần bỏ lại những điều nặng nề nhỏ nhặt bởi biết rằng cuối cùng mọi người sẽ đều về đến nhà, việc gì rồi cũng qua và những điều tốt đẹp rồi sẽ đến.














Monday, July 2, 2012

Xem bói




             The man who cant be moved - The Script

Gửi chồng yêu tương lai,


Hà Nội, tháng 7, một ngày mát dịu,

Xin lỗi chồng yêu vì lâu lắm rồi vợ không có thói quen viết cho chồng mỗi khi mệt mỏi quá như ngày xưa nữa. Dạo này cái mơ mộng và giàu trí tưởng tượng trong vợ đã bắt đầu phai nhạt dần và những dòng đầu này vẫn cảm thấy chồng thật là xa lạ.

Hôm nay vợ đi học tiếng anh nhà HH, thường lệ như hơn 1 năm nay, trời mưa vợ đi xe bus và vợ nghĩ ra là vợ chưa một lần được đón đưa và chắc rằng chồng sẽ không còn cơ hội để làm việc ấy nữa rồi.

Hôm nay vợ được xem bói tình cờ từ một người bạn xa lạ ở bến xe bus. Một bạn gái bằng tuổi vợ sau một hồi nói chuyện với vợ bỗng nhiên muốn xem " chồng " của vợ sẽ là một người như thế nào và điều đó làm vợ nhớ đến chồng. Bạn gái phải bỏ học sớm để đi làm, những lời bạn ấy dùng đơn giản, buồn cười và ngô nghê, kiểu như bạn ấy bảo vợ là người rất chung tình nhưng chồng lại không được như vợ, chồng rất đa tình. Đương nhiên nếu chồng tò mò vào xem bói thì bạn ấy còn nói chồng giỏi, chồng tài... nhưng vợ chẳng quan tâm đến điều đó nữa.

Vợ lên xe bus nhìn ra bên ngoài, đường ướt, phố xá vẫn tấp nập, qua những con phố, nghĩ rằng như có tay trái có tay phải chắc có vợ thì sẽ có chồng. Nếu một ngày nào đó vợ là vợ thì vợ thế nào và chồng sẽ là chồng thế nào? 

Hà Nội những ngày vừa rồi rất đáng yêu, những cơn mưa bất chợt, nắng không quá chói chang. Vợ thường ngồi học bên cửa sổ, nhẹ nhàng viết viết tra tra, nghe tiếng chim hót bên sân trạm y tế, trên những cây cổ thụ cao to.

Chẳng biết từ bao giờ chồng bỗng trở thành một từ thật xa lạ, từ vợ chồng cũng chẳng còn ngọt ngào trong vợ nữa, có lẽ vợ đã già và không còn niềm tin chắc chắn sẽ gặp chồng - một ngày không xa - như ngày xưa nữa.

Chồng yêu của vợ đang ở nơi nào? Có phải cũng đang gần đây thôi nhưng còn chưa đến? Có phải là người vợ đã tìm thấy rồi hay người vợ còn chưa biết? Vợ chẳng muốn nói nhiều về tình yêu đâu nhưng vợ là người theo chủ nghĩa tin vào thuyết mỗi người chỉ yêu một người trong cuộc đời, bỏ qua sự nhầm lẫn thì cuối cùng cũng chỉ có một người là một nửa đích thực mà thôi. Vợ luôn thực hiện và cầu toàn vợ và chồng sẽ là của riêng nhau, trong một lần sống này, trong những năm còn lại này.

---

Bỏ qua vài sự mơ mộng quá, bỏ qua cuộc sống tự do đang vô cùng thoải mái này, hôm nay vợ lại nghĩ có thể chồng sẽ đến và điều chồng nói sau khi nhìn cái entry này là sao vợ thức khuya thế. Và vợ sẽ trả lời là chồng sẽ chỉ yêu mình vợ chứ. Mọi thứ sẽ chẳng ăn nhập gì nhưng mà sẽ vẫn là hợp đấy. :)