Pages

Friday, May 20, 2011

Tất cả như lại đưa lối tôi đi...


          Buổi sáng thứ 6, tháng 5...
         Hà Nội, ký túc xá bắt đầu tràn ngập màu tím của hoa bằng lăng và màu đỏ của hoa phượng....
         Tháng 5, mùa thi, hoa phượng đỏ, đã bao lâu rồi mình không còn nghĩ mình là học trò nhỏ...
         Chuyên đề, báo cáo, cuối cùng rồi cũng xong... nhưng nghỉ ngơi thật sự thì vẫn chưa đến...
        Sáng nay thức dậy thấy có cơn mưa...cơn mưa không ồn ào dữ dội, đến nhẹ nhàng mà đi cũng nhẹ nhàng...
       Ngoài cửa sổ có tiếng chim đang hót, mỗi lần sau cơn mưa đều như thế...trong veo...
        Bây giờ, mỗi khi mình tự cho mình được nghỉ ngơi thì mình lại muốn ở nhà làm những việc mình thích. Mình thích ở nhà và chìm vào cái góc nhỏ yêu thương này. Mình với khu vườn do chính mình tạo nên. Một mình trong khu vườn nhỏ và thả trôi mọi cảm xúc.  Khu vườn xanh lá và mình vào thăm, tưới mát bằng những rung động nhỏ trong cuộc sống, mỗi ngày...
        Thực ra, trong những âm thanh nghe được sáng nay không chỉ có tiếng chim hót, tiếng mưa rơi mà còn lẫn cả tiếng phố xá tấp nập, tiếng còi xe nhưng mình chợt thấy không nên nghe những âm thanh quá xa, hãy cứ nghe những âm thanh bên cạnh đã...
        Sáng nay, bị xúc động bởi một bài hát. Giai điệu và lời bài hát cứ chạm vào trái tim mình, làm mình xúc động mãi không thôi. Bạn gần bên mình, luôn luôn, là anh của mình nhưng cứ xa xôi. Là người sẽ dỗ mình lúc 1h sáng nếu mình có nhớ nhà mà khóc. Là người sẽ đội mưa đội gió trong đêm mang máy tính đến cho mình mà bị đau chân nhưng đến nơi chẳng hề nói gì về cái chân đau, mặc cho mưa rửa trôi vết thương...

        Mình không sai nhưng mình luôn phiền phức! Đi xa quá sẽ chẳng thể trở
về. Bạn của mình, sẽ nhăn trán nếu mình viết lách quá nhiều với những
điều mơ mộng viển vông, nếu mình không học hành và hay phức tạp cảm xúc.

        Mình cứ như đã một mình trôi đi đến tận nơi nào, mất đi những khái niệm về thời gian và không gian, không nghe được những cảm nhận, không nghe được những điều không nói...
       Tiếng mưa, tiếng chim hót, bài hát như những ấm áp khẽ đánh thức một buổi sáng! Cho dù chỉ còn một mình mình với khu vườn, mình cũng sẽ...không nói chuyện - với lặng im nữa...
     
      

      
        

Monday, May 16, 2011

No strings attached



                  Hold me - Ebba Forsberg

          Bài hát không liên quan gì đến tâm trạng của mình lúc này, nhưng mình chỉ nghĩ khi trời mưa nghe nó thì giai điệu rất hợp.
        Đã bao giờ bạn không làm gì cả nhưng bạn cứ thức...đến hơn 2h sáng như mình và quanh quẩn với những thứ bạn muốn diễn đạt nhưng không thể. Bạn chẳng hiểu điều gì giữ bạn thức đến giờ này, trước MT, và không làm gì cả - suốt buổi...như mình?
        Nếu bạn không thể viết được một cái entry theo kiểu viết xong rồi public luôn để sáng mai chỉ mau mau bật MT thật nhanh xem đêm qua viết cái gì... như bạn vẫn thì có sao?
       Không hợp thời, không hợp lúc, không hợp hoàn cảnh nhưng viết một câu " I love you wholeheartedly" thì có sao không?
       Nếu bạn không tâm trạng, không cảm xúc, chỉ có cảm nhận mơ hồ về cái đầu váng vất thì có cần phải viết vì sao không?
       Sẽ phải dành thời gian cho những việc phải làm, sẽ không có thời gian cho những cảm xúc này, không được viết những điều...như tình yêu vào thời điểm này.
       Thức quá khuya. Không làm gì cả. Vô cùng không tốt. Vậy thức để làm gì????

       Khi nào có thời gian mình hãy dành chút để yêu đương...nhé!
       Nếu cố gắng quá mà mệt mỏi thì đừng cố gắng, mặc kệ nó!
       Kể cả có 1 thứ chẳng ai giữ, mong manh, dựa hoàn toàn trên những sự liên kết vô hình, vì bị xóa đi những phần ràng buộc, thì nó vẫn cứ tồn tại đến hôm nay.
        Sống như mình thích, vì chẳng ai nỡ ràng buộc mình, kể cả chính mình!

        I love you wholeheartedly!
        Em yêu anh toàn tâm toàn ý!

        Đi ngủ và ngày hôm nay, tuần này sẽ làm những việc phải làm!
        Entry này muốn nói về vấn đề học tập và cố gắng cho tương lai!
        Sự thật thì mình bắt đầu diễn đạt ý lung tung ...ôi ngủ thôi, thật ngon!