Pages

Friday, February 27, 2015

Ai, rồi cũng qua đời


Thái Bình, tháng 3 sắp về,

Mình, lại vừa thêm một tuổi.

Tết bây giờ đã không còn nhiều màu sắc như Tết của ngày xưa, cứ chầm chậm, nhàn nhạt trôi qua. Năm mới đến, năm cũ qua, chưa kịp thấy mùa đông rõ nét, cũng chưa kịp thấy mùa xuân rõ nét.

Tháng 12 của một năm đã cũ, trong quán cf quen thuộc, bỗng dưng nghe lại She của Groove Coverage. Giai điệu của bài hát gần như làm cho mình bừng tỉnh. Chưa bao giờ nhớ cô gái của ngày xưa đến vậy. Tự do, hoang dại, một chút bất cần. Cô gái ngồi trong quán cf của hiện tại dường như đã chìm quá lâu vào những nỗi buồn, thứ âm nhạc duy nhất cô ấy nghe hàng ngày là giai điệu chầm chậm của Hà Nội mùa vắng những cơn mưa ở mỗi ngã tư trên đường đi làm về.

Năm mới đến mới có thể bình tâm viết lại chuyện đã qua. Màu sắc của năm cũ, thành thật mà nói chỉ nhớ được hai màu lo lắng và sợ hãi. Cả một năm mình vốn dĩ vào nơi này rất nhiều nhưng không viết, phần vì không muốn là người nhiều kể lể, phần cũng vì sợ cơn xúc động ùa về.

Bà nội đã đi sau đám cưới của mình hai tuần. Về nhà trước một tuần chuẩn bị cho đám cưới mới biết bà vừa qua một ngày cấp cứu tích cực tưởng không qua khỏi. Một tuần liền bà cháu tự động viên nhau và đếm ngược từng ngày. Không tâm trí để chuẩn bị cho đám cưới, không vui vẻ, không cười nói nhiều, ngày nào mình cũng khóc. Bạn bè không thể mời đông đủ.  Khi bà mất, lần đầu tiên mình cảm thấy dường như không còn nước mắt để khóc nữa. Quá nhiều hình ảnh, quá nhiều lời nói, quá nhiều kỷ niệm, nhưng thôi, ai, rồi cũng qua đời.

Năm cũ qua rồi, không còn hai màu sắc đáng sợ. Mời bà về ăn Tết chồng bảo bà vừa nói với chồng chăm sóc cái Hà cho tốt. Bà giờ chỉ là đang ở trên trời thôi, bà cháu vẫn có thể gặp nhau trong giấc mơ. Bà cũng bảo với vợ chồng là đứa cháu tình cảm lắm. Bà hẳn đã yên tâm về cháu rể rồi.

Năm mới đến, tạm biệt một năm cũ nhiều nỗi buồn, sống thật vui vẻ và hạnh phúc, với chồng, nào.