Pages

Sunday, December 4, 2011

Vui


Hà Nội, tháng 12, đêm khuya, lạnh lẽo...

Mình đang bị sụt sịt bởi một thứ tâm trạng không tốt, cơn sụt sịt đến ngày càng nặng và mình chẳng biết cách nào để ngăn lại.

Có rất nhiều thứ, theo rất nhiều cách khác nhau, chẳng to tát, cũng chẳng chủ tâm nhưng làm mình cảm thấy cơn buồn phiền và bực bội dường như kéo dài đến bất tận.

Tâm trạng đang dần dần chạm đáy bởi thứ cảm giác nhạt như nước ốc và chán nản bởi những thứ quá hình thức, những chẳng hiểu gì, những ko hợp thời hợp lúc, những trái ý, những ép
buộc...

3 ngày ôn thi chỉ còn 1 ngày mai và một tuần đằng đẵng đang đợi. Cái cảm giác ở tuổi này vẫn phải xin tiền bố mẹ mỗi lúc càng thêm kinh khủng.

...

Nếu mình nói mình đã chạm đáy của tận cùng rồi...bạn sẽ lên tiếng?! Chắc chắn là vẫn không.

Nếu mình nói mình không muốn tổ chức sinh nhật vì cả tỷ lý do...
Bạn dừng lại một chút...bạn lắng nghe một chút...có lẽ bạn đã sẽ chọn cho mình được... một mình.

Những xúc động vì được yêu thương, những niềm vui được gặp mặt bạn bè luôn gây cho mình mất ngủ kiểu như thế này và nó không hề thích hợp với một người chỉ có còn 1 ngày để mà ôn cho tất cả.

Những ồn ào, chơi bời thỏa thích vào vài dịp đặc biệt lại trở nên không thích hợp với một người đã luôn chơi bời thỏa thích.

Thôi vậy, dù là điều gì thì cũng sẽ qua,dù là cảm xúc gì, là nỗi buồn về sự đổi khác, xa cách hay nỗi bực tức vì không làm được những điều mình muốn thì vẫn là những điều nhỏ bé, vụn vặt và cũng vẫn chẳng thể đưa một cuộc sống đang rất hoàn hảo đẹp tươi trở nên u ám.

Đi ngủ!

Bài hát cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, nó chỉ là bài hát mà thôi...chẳng ai muốn là một người giàu trí tưởng tượng mãi...

Và bạn thân, mình sẽ cảm động hơn tất cả những gặp mặt, tụ tập là một tin nhắn thật sự mong những điều tốt đẹp cho mình, vậy nên đừng bao giờ tiết kiệm một tin nhắn nếu bạn có thể đọc được note này.