Hà Nội, tháng 8, mùa thu,
Yên tĩnh và dịu dàng,
Trước đây em hay nghĩ về mùa trong năm, em luôn cho rằng em yêu mùa hè nhất vì ấy là mùa hợp với em, hợp cả về màu nắng vàng đậm đến những cơn mưa rào mạnh mẽ. Nhưng rồi theo thời gian em lại nhận ra rằng em càng ngày càng yêu mùa thu, yêu lá, yêu gió, yêu cả tiết trời.
Mùa thu ấy là mùa của hò hẹn, mùa của những câu chuyện tình yêu. Em luôn tự nhủ hẹn anh mùa thu ta sẽ yêu nhau, hẹn anh mùa thu ta sẽ gặp gỡ, hẹn anh mùa thu ta sẽ cưới nhau...
Anh hay hỏi em sao ít viết về anh ở nơi chốn này. Anh như một điều em cần giấu kín, không muốn chia sẻ với ai, cũng không cần cả thế giới phải biết. Em chưa bao giờ viết về mùa mình yêu nhau cũng là ngày mùa thu tháng 9, chưa bao giờ kể về nghìn cái ôm, nghìn câu nói, nghìn cái nắm tay. Em muốn giữ mọi thứ an toàn, em sợ em chia sẻ hạnh phúc ngập tràn đây rồi ngày mai nó lại trôi đi mất, biết đâu.
Anh đang say giấc ngủ, kéo gỗ rất đều sau một ngày sinh nhật đúng như anh thích. Em quẩn quanh cả ngày khi nhớ ra chúc mừng anh thì anh đã hơn em 1 tuổi được mấy phút. Em vẫn là cô gái hay lọ mọ thức khuya, anh vẫn là chàng trai đặt mình là ngủ. Những người thân yêu nhất nói với anh rằng mong anh sức khoẻ, mong anh hạnh phúc, em chẳng muốn lặp lại lời nói nên bỗng chốc lúng túng nghĩ về điều anh cần.
Em luôn được nhìn anh lúc ngủ, khuôn mặt gầy đi một chút, hơi thở dài hơn một chút. Kết thúc một ngày em thường ngắm anh ngủ rồi lặng lẽ ôm anh. Thương anh đi sớm về muộn, ngày mưa cũng như ngày rét, không một lời kêu ca, luôn trả lời em anh không mệt mỗi khi em hỏi. Em hay ngắm anh ngủ rồi suy nghĩ về những điều xa xôi. Người em gặp ở hành lang năm nào, người đánh bóng bàn với em khi chưa kịp nhớ tên giờ đã là chồng em. Thời gian đã cho em sự rung động bền vững từ những ân cần, quan tâm hàng ngày.
7 tháng sống cùng, ta vẫn nắm tay nhau khi ngủ, ko quên chào nhau mỗi sáng đi làm. Em sẽ vẫn kể hàng nghìn câu chuyện theo cách của em để làm anh cười mỗi khi về nhà, cố gắng nấu ăn ngon hơn một chút, dịu dàng hơn một chút.
Cuộc sống mới với bao màu sắc mới, không được an nhàn như giấc mơ sống bên bờ suối, thong thả uống rượu ngắm trăng nhưng vì sự rung động bền vững bên nhau ta sẽ vẫn nắm tay nhau đi đến những ngày sau nữa. Em không chúc, em không mong, em chỉ làm người bạn đồng hành trên đường dài cùng anh, thế thôi. :)

No comments:
Post a Comment