Wednesday, October 31, 2012
Ngày công đầu tiên của nàng Tý
I will survive - Gloria Gaynor
Hà Nội, thứ 3, ngày 30 tháng 10 năm 2012
Hôm nay, một ngày dài mệt mỏi nhưng mình vẫn phải vào đây để thực hiện lời hứa với mình, dù chỉ có một dòng, cũng phải ghi lại ngày đầu tiên đi làm.
Công việc đầu tiên: Marketing
Công việc đầu tiên, những điều vừa ý:
- Do mình tự tìm được
- Có viết lách
- Có sáng tạo
Ngoài 3 điều viết trên, còn lại là những điều khác xa so với mình từng mơ mộng nhưng mình sẽ giữ lại vì điều này đã nhớ, ko cần ghi lại để tránh quên.
Ngày đầu tiên đi làm, những việc vừa ý về bản thân:
Không vừa ý việc gì
Những việc không vừa ý về bản thân:
- Sáng đến muộn 1 phút (nhưng vẫn sớm thứ 2 của phòng)
- Muốn viết một bài cho website, đã lên 2 ý tưởng nhưng đều dở dang ko hoàn thành được bài viết
- Tập làm quen với CRM, làm nhầm vài chỗ nhưng đã được nhắc nhở và ko mắc lại
- Tỏ ra không hòa đồng cho lắm
- Sức khỏe yếu vì đã lao lực 2 ngày cuối tuần thi công chức + "đến ngày" đau bụng nên gương mặt ko tươi tỉnh được
- Ngồi nguyên xi 1 chỗ trong giờ làm việc - Không uống nước, ko đi lại @@
Kết luận thành quả ngày lao động đầu tiên:
- Về công việc: Thống kê được thông tin của 15 doanh nghiệp
- Về tình cảm: Chắc chắn bác bảo vệ quý mình rồi
Điều gửi gắm đến bản thân:
Ngày đầu tiên đi làm, dậy sớm, ko ngủ trưa và về muộn
Mọi công việc ko đẹp như trong lý thuyết
Sau này, dù có làm một công việc khác, ở một nơi khác cũng ko bao giờ được quên ngày đầu tiên này. (Điều nàng muốn thử để biết tôi đã chiều ý nàng)
Wednesday, October 24, 2012
Điểm chờ xe Bus

Hà Nội mùa thu, một buổi sáng sau cơn mưa...
Mình, có một tính rất xấu, ấy là khi có quá nhiều thứ phải làm thì thường tự sinh nhàn rỗi, đẩy không đi, bảo không nghe và cứ đứng một chỗ nhìn vào đống thứ phải làm.
Sáng nay, bỏ một buổi interview, trời mưa, tự nhủ may quá không đi. Quanh quẩn những việc quen thuộc rồi bỗng nghĩ ra hỏi GG xem cô độc là gì.
GG hiển nhiên là biết rất nhiều thứ cao siêu nhưng cũng chưa có một định nghĩa nào chính xác về sự cô độc. Trong tiếng anh cô độc thì có thể dùng "lonely" hoặc "solitary". Cả hai từ này chung quy lại cùng một định nghĩa về một trạng thái "unhappy" và "without other people".
Sách vở đôi khi vẫn thường không chính xác. Mình cho là thế. Cô độc là thứ mình nghĩ mình đã từng trải qua, đó là một thứ cảm giác tự do là lạ và đó không hề là tình huống "without other people".
Mỗi người, theo mình nghĩ, có thể có những nơi chốn riêng làm họ cảm thấy cô độc, một căn phòng trống, một con đường vắng, một góc tối. Riêng mình, nơi mình cô độc nhất đấy là điểm chờ xe Bus.
Hà Nội mùa thu trời thường tối nhanh, những buổi chiều u ám luôn là điều kiện tốt để tỷ thứ không như ý ùa về. Hà Nội mùa thu, những buổi chiều này mình chọn vài buổi ngồi chờ xe Bus bởi mình tự nhiên thích đi bộ thong dong về nhà, thích nhìn gió mùa thu mang theo chút se lạnh cuốn đám lá khô và bụi cùng xào xạc trên đường.
Điểm chờ xe Bus luôn là một chỗ đông người, nơi mọi người đa số đều hướng mắt mong mỏi hình dáng chiếc xe xuất hiện từ quãng xa. Niềm vui khi có xe có lẽ chỉ xuất hiện rất ít trong những lần đầu chờ xe đến. Sau rất rất nhiều lần chờ đợi mọi sự vui cũng sẽ thành một thứ bình thường như là hiển nhiên cứ đợi là sẽ đến.
Chủ nhật vừa rồi là một ngày mùa thu rất đẹp nhưng tâm trạng của mình thật nặng nề. Một vài chuyện hậu quả có vẻ to mà lỗi chỉ từ sự lười biếng thiếu ý chí và quyết tâm của mình. Hậu quả về mình thì chẳng hề gì, chỉ buồn mãi vì làm ảnh hưởng đến bố mẹ. Chủ nhật vừa rồi mình gặp điểm chờ xe Bus. Bên này đường đứng cùng mình rất đông người, bên kia đường là hai đứa bạn mình luôn coi là thân nhất đang tíu tít trò chuyện rồi đón nhau ra về. Rồi mình phát hiện ra điểm chờ xe Bus lúc chập choạng rất dễ làm cho hàng tỉ noron thần kinh hoạt động và tương tác để sản sinh ra một thứ hooc môn gây cảm giác buồn. Đường phố khi ấy vì lý do đó nên rất dễ sinh ra mờ ảo, những điểm vàng của đèn đường khi ấy rất dễ giao nhau.
Mình ấy, rất hiếm khi, nhưng vẫn cực xấu khi hay cô độc giữa chốn đông người, trước bạn thân và trong cả trạng thái luôn luôn vui vẻ.
Mình rất xấu khi chỉ biết tự nhủ hít sâu vào, hít sâu vào để ngăn việc gây chú ý giữa chốn đông người, ở điểm chờ xe Bus.
Saturday, October 13, 2012
Từ những điều ngốc nghếch
| Hoa lan trong vườn Bà |
Hà Nội, tháng 10,
Trời mùa thu,
Những con đường,
Ngọt tan hương hoa sữa,
Kể thì cũng đáng hoang mang thật khi người ta 23, không công việc, không tình yêu, không gì cả của một người - đáng ra phải đã - gần trưởng thành.
Hà Nội, lại là một ngày của người 23 vô tư, vô lo và tùy hứng. Nàng luôn rất tâm đắc một câu nói rằng hãy sống như ngày mai bạn sẽ chết. Đó là một cái cớ hoàn hảo để nàng làm những việc mình muốn mà không cần phải cảm thấy quá tội lỗi hay day dứt. Công việc của nàng những ngày này hẳn nhiên - đáng ra - phải là công việc giống như những người gần trưởng thành khác - ôn tập, miệt mài tìm việc. Nàng ấy đã định làm như vậy nhưng rồi nàng nghĩ nếu ngày mai nàng chết, nàng làm sao mỉm cười nổi nếu ngày hôm nay nàng phải ôm một đống hàm excel và những công thức tính thuế khô khan nhạt nhẽo trong khi nàng chưa biết cái kết của câu chuyện nàng đang đắm chìm vào. Vậy nên bỏ hết cả quy tắc ngủ đúng giờ ăn đúng bữa, nàng thật sự đã bị cuốn theo cô bé Anne lắm lời mà nàng tin chắc rằng cô bé có một tâm hồn đồng điệu với nàng.
23 tuổi, ừ thì nhiều người 23 đã bắt đầu thăng tiến trong công việc, một vài người đã trở thành Rocker nổi tiếng, một vài người đã in được những cuốn truyện của riêng mình và thậm chí được chuyển thể thành phim. Tất cả những người 23 này nàng đều biết nhưng nên đa dạng về lựa chọn và nàng tin dành một vài tháng tự do chơi bời cho cả đời thì không có gì là nhiều quá để mà phải lo lắng cả.
Hà Nội, không phải là nơi xa xôi cổ tích nhưng hôm nay lại thật nhiều mơ mộng với nàng. Vài đứa bạn đã trở thành Mẹ rồi đấy, nàng tự nhủ như vậy nhiều lần khi thấy bản thân quá say mê với câu truyện trẻ thơ, để rồi trở về làm đứa trẻ dễ cảm động ngày xưa, vừa đọc vừa cười một mình, vừa đọc vừa sụt sịt chấm chấm nước mắt, lúc thì dùng vạt áo, lúc thì dùng cổ áo, lúc thì dùng cái chăn.
Trở lại tuổi thơ thật quá dỗi dễ dàng khi cùng đi với một cô nàng giàu trí tưởng tượng. Hóa ra trí tưởng tượng là thứ được dành tặng cho trẻ con và những cái cây không chỉ là người bạn thân thiết của riêng nàng khi nhỏ. Anne dễ thương làm nàng nhớ lại rất nhiều vùng ký ức đã được cất ngăn nắp cẩn thận trong trái tim. Nàng nhớ ra khi nhỏ nàng cũng không hài lòng với tên nàng rồi nàng tự tưởng tượng ra những cái tên mỹ miều cho nàng như Khánh Chi, Ngọc Thanh. Nàng cũng không hề hài lòng về mái tóc tơ thẳng đen mà nàng có vì có một cô bạn xinh xắn tóc xoăn. Vậy là nàng cật lực uốn tăm và không ngại hơ lửa cho tóc xoăn và hậu quả là cháy mất một bên tóc thắt bím. Về trí tưởng tượng thì đến khi cấp 3, đọc lại bài văn tưởng tượng nói chuyện với cái cây của nàng hồi cấp 2 mà nàng vẫn còn tự say mê vào câu chuyện của chính nàng. Cái tuổi lên 9, lên 10 không quá ngô nghê như khi lên 5, mỗi khi đi ngủ thật thích khi tưởng tượng ra đủ mọi chuyện giữa công chúa cùng những người bạn và hoàng tử. Công chúa là nàng mà hoàng tử là cậu bé vừa đẹp trai vừa học giỏi lại nhiều trò nhất lớp. Lúc thì dưới tán cọ trong rừng, lúc thì bên bờ suối mà hẳn nhiên là tuổi thơ mình luôn thèm khát trong rừng, dưới tán cọ, bên bờ suối.
Tuổi thơ chưa bao giờ trở lại trong trẻo đến vậy. Đầy đủ vẹn nguyên những cây hoa mười giờ nở bung hồng thắm cùng những cây hoa hai giờ vàng trồng kín những chậu cây cảnh của bố. Vẫn vẹn nguyên cái niềm tin vào lời cô giáo rằng nói chuyện với cây hàng ngày thì cây sẽ lớn nhanh hơn nên ngày nào cũng ngồi hàng giờ bên những chậu cây cảnh, ngắm nghía xem từng chiếc lá mới ra, từng nụ hoa mới chớm. Hai cây thân thiết nhất hồi nhỏ vẫn nhớ là cây hoa cánh bướm và những cây đỗ xanh, đỗ đen tốt xanh mơn mởn. Nhớ cái niềm hạnh phúc trẻ con khi nhìn những hạt gieo xuống đất hôm nay mới tách đôi đâm rễ xuống đất hôm sau hai lá xanh đã vươn lên yếu ớt tách khỏi hạt. Rồi hàng ngày ngồi ngắm hạt đã tự héo rồi rụng xuống, chỉ còn lá ngày một lớn hơn. Rồi hoa vàng hoa tím, rồi thu hoạch hạt hấp cơm. Nhớ như in ô đất nhỏ cao bằng tấm bảng trong vườn bà nàng đã trồng rau dền theo hàng thẳng tắp để tha hồ tưởng tượng về khu rừng đỏ tía, Nhớ những chiều ngồi trên cành cây dâu da sà xuống mặt ao mà tưởng tượng cưỡi ngựa rong ruổi khắp mọi nơi.
Tuổi thơ thật khó mà kể hết vào một cái entry nhỏ, rồi sẽ phải tính chuyện viết tất cả những gì còn nhớ được thành tập để không rơi rớt đi đâu dù chỉ một chi tiết.
Kể thì cũng đáng hoang mang thật khi người ta 23, không công việc, không tình yêu, không gì cả của một người - đáng ra phải đã - gần trưởng thành. Nhưng điều hoang mang hơn cả là khi người 23 phát hiện ra trẻ con hay trưởng thành không hề nằm ở số tuổi ghi trên giấy khai sinh. Người 23 này sẽ vẫn vẽ tranh và gieo đỗ khi có một ngồi nhà riêng, một ít đất nhỏ trong ngôi nhà của chính mình.
Và chẳng khó nếu muốn trưởng thành hơn thì có thể tưởng tượng đến cái lúc người 23 đọc những câu chuyện trẻ thơ nàng yêu thích bằng một giọng thật lôi cuốn cho những đứa trẻ thơ...
Friday, October 5, 2012
Tiếng tình yêu
The Rose - Emi Fujita
Mặt biển dù ngưng sóng
Lòng biển vẫn dâng trào
Chân trời mây giăng rộng
Đỉnh trời vẫn đầy sao
Anh chưa một lần nói
Yêu em đến mức nào
Tự đáy lòng anh đó
Tình yêu đã dâng cao
Tiếng của biển là sóng
Tiếng của rừng là chim
Tiếng của trời là gió
Tiếng tình yêu: nhịp tim
Biển yêu, sóng dào dạt
Trời yêu, gió thì thào
Rừng yêu, chim ríu rít
Người yêu, tim xốn xao!
- Lê Hữu Lượng - Sắc quê -
Subscribe to:
Posts (Atom)

