Pages

Tuesday, August 21, 2012

Trò chuyện với mùa thu


Hà Nội, mùa thu thứ sáu,

Sau cơn mưa chiều buổi đêm Hà Nội lại trở về với lặng im quen thuộc, mùa thu nhiều mưa bão, tiếng rao đêm cũng ít dần đi...

Năm thứ 6, cùng với mỗi nhịp thời gian trôi, những chuyến xe trở lại Hà Nội sau mỗi đợt nghỉ lại trở lên ì ạch mệt mỏi hơn, Hà Nội vẫn chưa có ai đợi, vẫn chỉ gói gọn trong một góc nhỏ với những con đường quen thuộc.

Tháng 8 mùa thu, chưa kịp nhìn ngắm xem đã có cây nào lá vàng lá đỏ, chưa kịp dừng lại phút nào để thấy nắng vàng, nghe mưa đến cũng bớt đi nhiều phấn khích, mọi thứ xung quanh dường như chỉ còn hồ sơ và công việc.

May mắn thật khó để định nghĩa, đôi khi bước ra khỏi cửa tìm được một công việc nhưng rồi chẳng ai biết được những thứ tự nhiên rơi vào mình có phải thường là điều tồi tệ, những thứ có được dễ dàng quá thường là chẳng bền lâu.

23 tuổi, chẳng thể trì hoãn thêm cái sự phải trưởng thành, mãi mãi tạm biệt với nghỉ hè, tương lai thường hay được nhắc đến, một công việc ổn định bắt đầu là mục tiêu.

Chắc là cuộc sống, rồi cũng sẽ tuần tự, những điều mơ mộng hão huyền rồi cũng sẽ như bong bóng vỡ nhanh, những điều chưa làm, những nơi chưa đến đành xếp lại ngăn những việc sẽ làm...

Cuối cùng, mỗi ngày qua đi, cũng chỉ để làm rõ hơn chúng ta muốn trở thành gì, điều gì là quan trọng nhất?

Chuyến xe chiều có hai vợ chồng tóc đều đã có sợi bạc. Người vợ ngồi lặng lẽ khóc suốt chuyến đi, thỉnh thoảng mệt quá lại ngả đầu vào vai chồng. Hai mái đầu bạc dựa vào nhau, người chồng thỉnh thoảng quay sang chỉnh lại chiếc khăn trùm đầu cho vợ. Xe xuống giữa đường, người chồng cẩn thận đỡ vợ từng bước đi, người vợ lúc mới lên xe còn khóc nói muốn chết vì bỗng nhiên bị mù hai mắt, vì còn đang phải làm nuôi hai con ăn học...

May mắn thật khó để định nghĩa, 

Những con đường nào ta sẽ đi, điều quan trọng là gì? Số tiền ta kiếm được hàng tháng, công việc ta làm, ngôi nhà ta ở,

hay cái tựa vai trên chuyến xe chiều?