Pages

Friday, October 25, 2013

Không phải tơ trời, không phải sương mai



Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau…
Em vừa ập vào anh…
… Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em – không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng … chợt tím …
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là… thế thôi … tan biến

Anh cầu mong – không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông – bão – biển – bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc…

                              - Đỗ Trung Quân -

Sunday, October 20, 2013

20 - 10


25 tuổi - Mình rất thích những giờ phút cuối của những ngày lễ vì ấy là thời điểm mình cảm nhận rõ ràng ngày mai mình chắc chắn sẽ mạnh mẽ và quyết đoán hơn.

Cái pic màu hồng hồng tưởng đẹp nhưng nhìn kĩ thấy đơn độc, lạnh lẽo đến phát sợ.

Wednesday, October 2, 2013

Chân cứng đá mềm


Hà Nội, một ngày mùa thu tháng 10,

Chưa bao giờ tôi trải qua một mùa thu đáng nhớ như mùa thu này.

Một buổi sáng mùa thu, bạn gọi bảo gặp nhau trước ngày bạn lên đường. Đứa bạn thân 10 năm luôn ở gần cận kề, chưa một lần giận nhau to tiếng, luôn chẳng ngại đường xa đường tắc đến chơi cùng, ăn cùng mỗi khi tôi gọi, một buổi sáng, thông báo sẽ ra đi. Dạo này tôi thường khó bày tỏ cảm xúc của mình, luôn tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt và chẳng cần bất cứ thứ gì. Bạn thân nhất, bạn quý nhất đi xa, tức là tôi mất đi một người bạn thân kề cận, một sự hẫng không hề nhẹ trong lòng, thương bạn phải xách ba lô một mình đi xa đến một nơi chẳng gia đình, bạn bè thân thiết, nhưng tôi cứ giữ lại trong lòng. Ngày chia tay bạn,chúng tôi chẳng nói được nhiều, chẳng thốt nổi lên một lời bày tỏ cảm xúc, lòng vòng kéo bạn đi hết chỗ này chỗ kia, nấn ná, bạn về rồi lại gọi lại gặp nhau thêm lần nữa, không nói được gì, chỉ muốn được ở cùng nhau thêm, dù chỉ một ít thời gian nữa, trước khi bạn bè phải xa nhau, mà ngày gặp lại còn dài.

Lại một buổi sáng mùa thu, tôi nhận được tin nhắn, có một sự suy sụp không hề nhẹ từ người bạn thân từ thời thơ bé. Buổi sáng ấy tôi đang trên lớp, lần đầu tiên sau gần 20 năm, người bạn luôn sống trong yên bình của tôi nói muốn gặp tôi, càng sớm càng tốt. Bất chợt tôi nhìn ra cửa sổ, nhìn rất lâu vào bầu trời mùa thu xam xám, tôi nhận ra chúng tôi đã ở tuổi 25. Bỗng chốc tôi nhớ lại rất nhiều hình ảnh những ngày thơ bé, khi chúng tôi còn là những bé gái cùng bắt những con sâu xanh cuộn tròn trong những chiếc lá nơi sân trường, xách nước tưới cây hay trồng hoa ở khu vườn riêng của lớp. Ngôi trường tiểu học của Nhật xây ấy cực kỳ xinh đẹp và chúng tôi hay khoác tay nhau đi, cười khúc khích, đáng yêu trên sân trường và cả trên những con đường quen thuộc ở quê tôi. Cơn xúc động ùa đến làm tôi phải từ từ điều chỉnh mắt, tránh nước mắt tràn mi. Khi đã ở bên nhau gần 20 năm thì người ta chẳng cần nói với nhau nhiều nữa, chỉ một từ "muốn" của bạn là tôi hiểu tất cả, tôi hiểu những biến cố có thể đến với bất cứ ai, trong số những bé gái đáng yêu cười rúc rích ngày xưa. Bỗng chốc tôi lại nhớ lời bà tôi dặn, trong bất cứ hoàn cảnh nào, trong mọi thời điểm, phụ nữ luôn là người thiệt thòi nhiều nhất. Rất nhanh, tôi quyết định sẽ nói với bạn, dù là chuyện gì, tôi cũng sẽ đứng về phía bạn, ủng hộ, bảo vệ bạn.

Mùa thu còn chưa qua nhưng chắc sau này tôi sẽ nhớ về mùa thu này là mùa thu nhiều màu xam xám như màu bầu trời của buổi sáng tôi nhìn thấy, tất nhiên sẽ nhớ cả những chiếc váy cưới màu trắng tinh thôi của bạn bè mặc và cả những chiếc váy tôi mặc tiễn những người bạn gái thân thiết về nhà chồng. Mùa thu này tôi sẽ nhớ tôi vẫn là một bé gái may mắn vì vẫn bình yên đến tận bây giờ, chẳng ai biết ngày mai thế nào nhưng hiện tại muốn nói cảm ơn cho mình và thầm cầu mong các bạn lên đường, trong bất cứ cuộc hành trình nào cũng chân cứng đá mềm, bình an và hạnh phúc vượt qua những cơn bão...