Mùa đã lại mới,
Tháng 4,
Hà Nội,
Đêm về khuya tối,
Mình ấy, vốn là một người ồn ào nhưng lại yêu sự yên lặng, quyết liệt nhưng lại yêu sự dịu dàng.
Vì vậy, để yêu Hà Nội, có lẽ chỉ yêu bởi những khoảnh khắc như thế này, khoảnh khắc bớt tiếng còi xe, tiếng người đi lại, nói chuyện và huyên náo.
Lại là một bài hát quen thuộc của Thùy Chi đưa mình về những ngày tháng cũ. Giai điệu và câu chữ, tiếng hát của một thời trong veo, không một màu u ám.
Thời gian là một thứ vô hình nhưng đủ sức bào mòn, kể cả cảm xúc. Cuộc sống mới, những con người mới, những hoàn cảnh mới dần luyện cho mình cảm xúc trơ lì trước vạn vật. Thứ cảm xúc mới này vốn sinh ra để bảo vệ mình bớt những nỗi buồn do cuộc đời mang lại nhưng cũng lấy đi của mình những điều đẹp đẽ.
Rồi một ngày, mình chợt nhận ra rằng, đã rất lâu rồi mình không rung cảm vì một bài hát, một cử chỉ đẹp, những điều mà mình đã từng.
Thời những bài hát của Thùy Chi, mình có thể phấn khích vì một cơn mưa tới, có thể cảm nhận lòng nhẹ nhàng và bình yên khi lặng im ngắm nhìn bông hoa mới nở, có thể cảm động vì một lời nói, có thể hạnh phúc vì một buổi sớm mai...
Thời gian lặng lẽ trôi đi, mình nhìn lại, chỉ biết những cảm xúc đẹp đẽ ấy đã từng có, chỉ biết quá lâu không gặp lại, chỉ biết tuổi đã qua.
Mình ấy, đã từ bỏ phức tạp để tìm đến giản đơn, những mong được trải qua thứ hạnh phúc đời thường giản dị nhưng phải làm sao đây khi quá nhiều lo toan, quá nhiều bất trắc còn đang đợi.
Cuộc sống đây, cuộc sống giản dị của những suy nghĩ phức tạp, loanh quanh tự hỏi đâu là nơi ta thực sự thuộc về?
Cuối cùng chúng ta sẽ tìm được nơi chúng ta thực sự thuộc về.
