Pages

Tuesday, April 24, 2012

Feel the rain on your skin...




Unwritten - Natasha Bedingfield

Cho những ngày không mưa... cho những ngày tháng 4 đầy nắng..

Một ngày tuyệt đẹp...

Chiều nay Tân đến. Nó luôn bất chấp quy tắc phải hẹn trước của mình, luôn đến tận cửa rồi mới gọi và thật mất mặt vì mình luôn ở nhà, chưa lần nào chệch. Như mọi lần, sau một hồi càn quét một số quán ăn vặt ngoài ký túc thì nó và mình chuyển vào trong ký túc ăn chè đỗ đen, cắn hướng dương, chém gió, ngắm trời, ngắm đất...

Tân - bạn thân của mình không phải là đứa nói nhiều nhưng cười nhiều, giống mình.  Khi mình thao thao bất tuyệt về bất cứ chủ đề nào thì đều nghe giọng cười sảng khoái của nó và mỗi khi như vậy mình lại có thêm động lực để nói nhiều hơn. :D

Chủ đề mình thường nói - là chủ đề mình say mê - chủ đề tình yêu và sự chân thành của con người. :">. Như mọi khi, kể về tình yêu thì mình thường vui tươi mắt long lanh, khi bàn về sự thay đổi  của con người thì thường thở dài cắn hướng dương liên tục. Chủ đề đã cũ, tình yêu đã cũ, sự thay đổi đã cũ, tiếc nuối đã cũ nhưng mỗi lần kể chuyện lại như mới...Qua mỗi lần kể, nỗi buồn dần không còn được nhắc đến, chỉ có yêu thương luôn được nhắc lại, vẫn ngọt ngào, vẫn chẳng nhạt theo thời gian.

...

Ngày tuyệt đẹp bởi ánh nắng cuối chiều, thong dong đi cùng bạn thân trong ký túc xá, thật chậm, bạn bỗng nói cái cây này đẹp, mình nhìn theo và nhận ra cái cây của mình...Cái cây nhỏ bé của mình được một người khác nhận ra là ĐẸP giữa muôn vàn những cây cổ thụ bóng lớn cao to trong nắng chiều tháng 4. Tháng 4, mùa xuân, đúng là mùa xuân rồi, lá non xanh mềm còn nguyên cái mướt mát trong nắng nhạt, trong gió nhẹ. Cái cây thật sự ĐẸP, mỗi tán mỗi lá làm người ta như nhìn vào một buổi bình minh nắng vàng chứ không phải là một buổi chiều nắng sắp tắt, giữa sân trường, tràn căng một sự sống mềm mại...
Rất tự nhiên...

Mình nói, 
đó là cái cây tình yêu của mình...
...

Ngày tuyệt đẹp bởi mình đã chứng minh được người ta không nhất thiết phải tỏ ra xa lạ sau những xung đột, bởi một buổi tối lượn lờ phố Cổ với miến lươn Phủ Doãn, caramen Hàng Than, với lòng vòng Hồ Tây ...và mình được khen xinh đến 3 lần khi để kiểu tóc mới . :))

Friday, April 13, 2012

Anxiety



13.4.2012


Hà Nội, những ngày dài của sự phấp phỏng lo âu...


Đã hai tuần nay mình thật sự không có nổi một giấc ngủ ngon, mình sợ hãi đến nỗi không thể ngủ được, mọi sự cố nhủ cho nhẹ bớt đi đều bị chính não bộ phát hiện là giả dối và cảm giác lo lắng bất an lại bao phủ.


Một sự ngoài dự liệu xảy ra và những gì mình dự tính chắc sẽ không thể hoàn thành đúng như kế hoạch. Sự việc này là hậu quả của sự chủ quan ngay từ học kỳ đầu, hậu quả của sự tin nhầm chỉ dẫn, hậu quả của việc không biết tầm quan trọng của sự quen biết, hậu quả của việc không muốn phải năn nỉ, nhờ vả, hậu quả của việc sợ sẽ thất vọng, hậu quả của sự ngơ ngơ, hậu quả của một loạt các hậu quả. 


Bị ăn chửi, như một điều tất yếu phải chấp nhận. Sự tiếc nuối, như một điều hiển nhiên khi chưa cố hết sức để hoàn thành. 


Giống như việc cả rạp chiếu phim chỉ có 1 cái kính có vấn đề và nó chọn mình để rơi trúng, chỉ có mình phải ở lại trong khi mọi người đều ra về rất dễ dàng, quả thực có những việc to đùng tự nhiên rơi xuống, chọn đúng mình và không thể lý giải nổi.


Theo một cách truyền thống, thôi thì mình cứ xác định sự việc xấu nhất xảy ra đi. Tức là cái mình muốn chậm lại 1 năm, 365 ngày, tất cả các bước đi sau đó đều chậm lại 1 năm, 365 ngày. Như một ai đó từng nói, 1, 2 năm có là gì, đời còn dài, sao mình phải buộc cái áp lực lên vai để mà lo sợ bởi chính sự cầu toàn ngớ ngẩn dở hơi?


Sự việc này, theo một cách nhìn nhận lại thì tội của mình cũng không nhiều, sự việc là ngoài dự tính và không muốn nhờ vả người khác thì không làm, không nghĩ đến việc phải tận dụng sự quen biết để nhờ vả khi cần thiết là hoàn toàn đúng đắn. Mình có phải là 89 duy nhất chưa tự làm ra đồng tiền không? Không. Một số đông người qua dễ dàng, nhưng cũng một cơ số phải ở lại thì sao mà phải lo lẳng nhỉ?


Bỏ qua một việc không như ý thì những việc còn lại sẽ vẫn theo đúng lộ trình. Bố mẹ có thể sẽ phải nhăn trán một tý nhưng con có niềm tin chắc chắn là con sẽ không làm bố mẹ thất vọng, vậy nên cho phép con bỏ sự kỳ vọng của bố mẹ xuống để đỡ nặng vai, đỡ những cơn đau đầu không cần thiết.


...
Trời nóng. Đã nói việc gì không làm được tốt thì cứ thoải mái mà qua loa. Mình cho nàng cái đặc quyền ấy cơ mà!

Tuesday, April 3, 2012

Lặng yên nghe tiếng thở dài...


Lặng yên - Thùy Chi

Hà Nội, tháng 4...

Lại một đêm thức khuya chẳng vì lý do gì, chỉ đơn giản là không muốn ngủ, chỉ đơn giản là muốn chống lại cơn mệt mỏi của chuyến đi ban chiều.

Buổi tối náo nhiệt, tiếng hát hò, tiếng cười nói, những người không quen biết, lơ lửng, chóng quên...

Đêm về khuya phố, bước chân một mình nên rất nhanh, loáng thoáng lướt qua gương mặt mệt mỏi của vài người bán ngô luộc trước cửa vài quán game...những gương mặt đầy mệt nhọc của cả một ngày dài chưa được nghỉ...

Trở lại Hà Nội, nơi trú ẩn an toàn, nơi không có dấu vết của sự mất mát, không có những âm thanh quá yêu thương hay đôi khi quá căng thẳng đau lòng của gia đình, chỉ có những ngày dài hoặc nhàn rỗi hoặc bận rộn tùy ý, những đêm khuya ngồi lan man thơ thẩn, thấy gió mát qua khe cửa, nghe tiếng mưa lúc chậm lúc nhanh. Hóa ra cái góc nhỏ này lại trở thành nơi an toàn nhất, nơi ẩn náu của những việc không muốn nghe, không muốn nhìn, không muốn bị chạm tới, không muốn bị nhắc lại...

Cuộc sống này, để vui vẻ mà tồn tại đôi khi là phải biết gác lại suy nghĩ, nén lại thương tổn để mà ngủ yên, chờ trời sáng để rồi lại tự nói đêm qua chỉ là ác mộng, để theo mọi người giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, chấp nhận mỗi người có một suy nghĩ riêng nhưng khuôn mặt khi nhìn nhau vẫn luôn phải mỉm cười.

Tháng 4, tủ quần áo đã có thêm một bộ đi làm, bộ quần áo do chính mẹ kiên nhẫn cả chiều đi chọn, chính tay mẹ là từng nếp, từng ly. Bộ quần áo quá sang trọng và phẳng phiu lạc lõng giữa những cái áo màu mè, lung tung, đủ kiểu. Mọi việc rồi cũng sẽ đến lúc phải theo đúng quy luật của nó, chỉ còn vài tháng nữa thôi, muốn tận dụng từng giờ từng phút của những tháng cuối cùng vô tư, thảnh thơi này nhưng rồi nhận ra thảnh thơi một mình, thêm một năm sinh viên một mình thật buồn chán.

Nén lại một tiếng thở dài, như cơn mưa ngoài trời kia rồi cũng sẽ tạnh, trời sẽ sáng, nắng sẽ vàng, chim lại hót. Những gì không thể làm chu đáo được thì cũng hãy cứ làm qua loa đi, bỏ qua vài chi tiết vụn vặt thì cuộc sống cũng đang rất đẹp cơ mà...