Cô gái của tôi,
Đêm hôm trước tôi vừa mơ thấy cô ấy cả đêm, giấc mơ yếu ớt chắp vá những hình ảnh từ quá khứ còn đọng lại đâu đó trong vùng nhớ, tôi và cô ấy đang rủ rỉ chuyện trò, thỉnh thoảng cô ấy bật cười, thỉnh thoảng lúc tôi nói cô ấy nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng. Khi tỉnh giấc tôi thấy lòng rất vui, không mê tín nhưng tôi luôn tin giấc mơ sẽ dẫn truyền đến thực tế, tôi đã nghĩ chắc chúng tôi sắp gặp lại nhau hoặc chí ít là sắp chuyện trò, hoặc có thể cô ấy đang nghĩ đến tôi. Hôm nay, tôi mới biết, giấc mơ ấy dẫn truyền đến thực tế là cô ấy sắp ... lấy chồng.
Cô gái của tôi, ấy là cô gái có đôi mắt to, đôi mắt dịu dàng và hiền lành. 8 năm tôi quen cô ấy, chưa bao giờ tôi thấy điều gì khác trong đôi mắt ấy. Cô gái có mùi sữa, tiếng cười lanh lảnh, nhiều khi tốt bụng giúp người khác đến độ tôi cho là ngốc nghếch.
Tháng trước edit blog, tình cờ tôi đọc lại entry về đám cưới của chúng tôi do cô ấy viết. Lâu lắm, vô thức tôi bật cười thành tiếng thảnh thơi trước mỗi dòng cô ấy viết, cách cô ấy dùng từ. Những hình ảnh vui vẻ, nhắng nhít, nhí nhố của ngày xưa ùa về, tôi ngồi đọc lại 1 mình, cười rồi sống mũi lại cay cay.
Máy tính của tôi tràn ngập những điều về cô ấy, ảnh cô ấy ở khắp các folder, ảnh desktop của cô ấy, ảnh sinh nhật của cô ấy, 1 folder đặc biệt tôi đặt tên My close friend cũng có ảnh cô ấy đang tươi cười. Những bức ảnh ưng ý nhất của chúng tôi, những bài hát chúng tôi cùng thích, tôi đã sử dụng ở những nơi tôi trân trọng nhất, và đến giờ vẫn chưa 1 lần thay đổi.
Tôi luôn thích ảnh cô ấy chụp cho tôi, cô ấy là người chụp ảnh tôi đẹp nhất mà theo như cô ấy là vì cô ấy nhìn ra được cái đẹp riêng của mỗi người, giống như Hà Kin. Cô ấy cũng là một trong những người bạn hiểu tôi nhất, đến giờ chắc vẫn vậy. Tôi và cô ấy đã từng trải qua những buổi sáng tỉnh dậy hỏi nhau không biết 50 năm nữa của cuộc đời làm gì. Khi bà nội mất người đầu tiên tôi nhắn là cô ấy. Khi tôi thi cao học cô ấy dặn tôi khi làm bài hãy xin ông ngoại phù hộ, tôi đã làm theo và tôi đã đỗ. Cả buổi chiều tôi ngồi đọc lại những dòng tin giữa tôi và cô ấy, lần trở về cả hơn 1 năm về trước. Tôi nhận ra rằng trước những biến cố của cuộc đời, tôi đã quen được nghe cô ấy an ủi, chỉ dẫn biết bao. Lời cô ấy nói làm tôi luôn tin, yên lòng và cảm thấy tốt hơn.
Đôi giày cô dâu tôi đi ngày cưới là cô ấy mua cho tôi. Chúng tôi nói yêu nhau nhiều lần đến nỗi từ rất lâu tôi luôn mặc định sẽ để chế độ không bao giờ giận đối với cô ấy, nếu tôi nói cô ấy không hồi đáp tôi vẫn yêu cô ấy, không thay đổi, không suy chuyển.
Đã một thời gian rồi, tôi luôn phải hỏi tin tức của cô ấy từ các bạn khác, cũng như hôm nay tôi mò mẫm tìm kiếm rồi xúc động biết bao khi thấy cô ấy mặc áo dài, khi biết cô ấy đã thực hiện được lời nói năm nào là để Hà Kin chụp ảnh cưới cho mình. Cô gái của tôi sắp trở thành cô dâu, tôi không được phép luôn coi cô ấy là trẻ con nữa. Cô gái của tôi hay nghĩ ngợi, buồn cũng sẽ không nói ra nhưng tôi đã thấy một chú rể hiền lành, chắc chắn sẽ là người yêu cô gái của tôi rất nhiều để cô ấy không bị nỗi buồn nào xâm phạm nữa.
Tôi cũng có những lúc yếu lòng, những lúc cô độc, một mình. Những lúc thất vọng, buồn chán tôi cũng mong được nghe những lời nói an ủi động viên, mong được nhìn bằng đôi mắt dịu dàng biết bao. Giấc mơ tôi gặp cũng không phải lần đầu, lặp đi lặp lại nhắc tôi về những gì đã qua.
Cô gái của tôi hãy sống thật hạnh phúc, thật hạnh phúc, nhé.
