Pages

Saturday, September 25, 2010

Để em viết blog...



                                 
                  I love you - Lorie


           Hà Nội đang thu rồi, mùa thu...

           Anh có cảm thấy gió mùa thu đang nhè nhẹ vào phòng, gió mùa thu có vào được phòng anh, anh có cảm thấy tâm hồn dịu dàng theo từng cơn gió khẽ...
           Là em định đi ngủ rồi, là tại gió mùa thu vào được phòng em, phòng em có cửa sổ rộng mở, là tại gió mùa thu có mang hương hoa sữa...
           Anh có thích hương hoa sữa? Em chẳng lãng mạn đâu, em không thích hương hoa sữa, khi nở rộ nó nồng nặc quá, nó ép mọi người phải biết đến ... mà em thì luôn ghét sự gượng ép...
          Là Hà Nội đang ngập tràn hương hoa sữa, là em ở nơi này, là anh ở nơi nào đó nhưng cứ tin chắc rằng khi em cảm nhận được mùi hương này thì anh cũng đang cảm thấy nó...giống như nếu cả bầu trời mưa, thì dù đứng hai nơi ta đều nghe thấy tiếng,,,và...có thể đều ướt...
         Hà Nội trôi dần vào buổi tối mùa thu, em đang cố nhớ xem những cây hoa sữa có ở quanh trường em không mà hương bay nhiều thế, nhưng em nhớ mãi chẳng ra...anh có đãng trí giống em không?
         Cứ cho là tại hương hoa sữa, tại gió mùa thu, em bất chợt nghĩ đến từ " true love", là em thấy nó trong điện thoại của bạn, là em bảo bạn đọc cả câu xem sao, bạn bảo rằng nghĩa là tình yêu đích thực thì sẽ bất diệt...em bật cười... vì nghe sến quá...
        Là hương hoa sữa lại vừa thoảng qua, em bất chợt nghĩ " true love" là một thứ cao sang quá...xa vời quá...Em chưa từng nhắc đến nó , chưa từng dám gọi tên, em thậm chí chẳng dám viết về nó...Em chẳng có gì trong tay cả, anh đã có gì trong tay? Phải chăng vì tương lai chưa có gì đảm bảo nên ta không dám thấy những thứ cao sang?
      Anh có phải là người duy nhất cảm nhận được tâm hồn em, em có phải là người duy nhất cảm nhận được tâm hồn anh? Điều đó có quan trọng? Cuộc đời ta có bao lần may mắn...Ta có giống nhau không?
      Một hôm gió mùa thu, còn nhiều điều phải làm quá, cần nhiều nỗ lực và cố gắng quá, ta có làm được?
       Gió mùa thu se lạnh, chị bảo rằng mùa đông năm nay chắc lạnh lắm, rồi tay em sẽ lại lạnh mùa đông ngoài phố...nhưng em sẽ không lạnh đâu!
        Mùa thu rồi sẽ qua, mùa đông rồi cũng qua, mỗi giờ mỗi phút qua đi là lại gần hơn....Đến một lúc ...em có nhận ra anh? Anh có nhận ra em?
        ....
        Vì một hôm gió mùa thu, để em mơ màng, nếu như cùng đứng trước biển, em sẽ không viết tình yêu lên cát, anh cũng đừng viết vì sóng sẽ cuốn tan đi....
        Là chỉ cần đứng bên nhau thôi, cùng nhìn về một hướng...
        ....
        Như đợi tình đến là yêu, để dành cho tương lai nhé, để em có điều gì đó để đợi chờ...
        Mỗi ngày, mỗi ngày...cố gắng!
       

        Gửi anh....người ở xa hay gần....cứ cho là em còn chưa biết!

        
  

Wednesday, September 15, 2010

Ngẩn ngơ...



                                 Everything I do, do it for you - Bryan Adams

    
Ờ, ờ biết rồi, 9h học. Không phải là nói mà không làm đâu, chỉ là vì chiều hôm nay trời mưa nhẹ quá, vì chị gái đi chơi mãi không về, vì bật máy tính lên vườn dưa hấu chín rồi...
        Đấy, trời lại mưa rồi đấy! Thôi nhé, cho thất hứa 1 hôm, nghỉ nhé!


       Thất thường, cơn mưa mùa thu ấy, rả rích rồi ngừng lại, rồi bỗng dưng rơi rơi!
        Nghĩ ngợi, mọi thứ nhẹ nhàng quá, nhẹ nhàng theo một nghĩa nào đấy có gần với nhạt nhẽo!
        Cô dâu xinh đẹp! Hằng đi lấy chồng rồi,mùa thu nhé, buổi sáng cũng có một cơn mưa!
        Lặng im! Thích những bài hát tự nhiên vang lên tràn ngập cả 2 phòng, thích cái kiểu nhạc từ Just dance đã chuyển ngay sang Lãng quên chiều thu mỗi buổi chiều đi học về. Ngẫu hứng, chẳng bao giờ đoán được...
        Tự hỏi! ....
         ....
         ....
         ....




        Nghe mưa! Ừ thôi cứ để mọi thứ nhẹ nhàng trôi trong mưa và bóng đêm như thế...
        Ngày mai, chẳng cần biết sự cố gắng giúp đỡ là thừa thãi, lãng phí hay ngớ ngẩn hay nực cười, cứ làm thôi... Chẳng phải muốn nhận lại cái gì đâu, chỉ mong đừng vô ích, đừng thất bại vì ... cũng thấy căng thẳng khó chịu lắm, vì cũng chẳng thừa nhiệt tình cho lắm, mỗi ngày!
       Ngẩn ngơ, theo một nghĩa nào đó cũng gần ngớ ngẩn! Mỗi sự edit lại có cảm giác sợ sự hiểu nhầm, tưởng tượng.....
       Đi ngủ!