Thái Bình, một ngày cuối tháng 2 của một năm đã rất mới...
Cái Tết vừa qua chẳng để lại điều gì trong tâm trí, những bữa cơm truyền thống như hàng chục năm nay vẫn thế, những lời chúc tụng đã quen miệng, vẫn là dọn nhà đón Tết rồi lại thu nhà chào Tết đi.
Cuộc sống ở nhà là cuộc sống yên lặng và đều đều đến mức làm cho mình chẳng còn cảm thấy hứng thú vì điều gì. Thậm chí chiều nay bố thu hoa đào hoa ly đi rồi mình mới nhận ra năm nay mình chưa hề ngắm nghía chúng một lúc nào trọn vẹn.
Tối nay bỗng nhiên mẹ mắng chuyện năm cũ, vẫn là chuyện công việc và lỗi lầm thì vẫn cứ là ở mình. Tự nhiên buồn bực. Công việc đã định không đạt được, mình chẳng một lần tỏ nỗi thất vọng và thế là mẹ luôn túc trực để nhắc nhở để mình cần biết buồn nhiều hơn.
Một năm đã rất mới nhưng dường như nỗi buồn vẫn cũ.
Cái lối sống chẳng cần gì, chẳng muốn gì dường như không hài lòng những người ở bên được.
Cả một năm đã qua chỉ có bóng đêm là người bạn trung thành. Chỉ có bóng đêm nghe thấy tiếng nói chuyện thầm thì với người ông đã mất và chỉ có bóng đêm mới thấy bao nhiêu nước mắt đã rơi mỗi đêm vì nhớ ông.
Hy vọng từ nơi xa xôi ấy có người hiểu được những nỗi buồn, hy vọng sự thấu hiểu từ những người chẳng còn ở bên.
