Pages

Wednesday, September 28, 2011

Nếu con không được như bố mẹ mong muốn...


http://mp3.zing.vn/bai-hat/Parents-George-Skaroulis/ZWZCZFU7.html

           Hà Nội, một buổi tối mùa thu, lặng im...
           Con gái nhỏ lại không đi ngủ đúng giờ, lại đang bị sụt sịt vì nhớ nhà...
        Chị đã đi ngủ rồi, chị ít khi viết lách và mỗi khi đọc những gì con viết thì hay buồn cười. Con gái nhỏ chẳng tin là con đã hơn 20 tuổi, vẫn khóc vì nhớ bố mẹ như ngày thơ bé mỗi lần bố mẹ đi làm về muộn, bầu trời tối, con khăng khăng ngồi ở cổng nhà đợi không sang nhà ai khác...
        Mẹ vẫn hay nói với Huy đáng ra Huy phải là con gái còn con là con trai mới phải. Con đã luôn mạnh mẽ, độc lập và sửa đồ điện tử trong nhà giỏi hơn cả bố nên mẹ cứ nghĩ con là con trai cả thì tuyệt vời. Vậy nên...chẳng bao giờ con nói mỗi khi nhớ nhà con đều khóc.
       Bộ phim con xem có một ông bố tốt làm con nhớ bố. Vì con không chịu giống con gái nên khi ở nhà luôn ngại nhổ tóc bạc cho bố. Khi con đi học xa trở về, điều con muốn nhất lại là nhổ tóc bạc cho bố. Ông bố tốt làm con nhớ bố nói đùa giờ mà nhổ tóc bạc nữa thì hết tóc. Nhớ ra câu nói ấy nên con khóc, con sợ tóc bố ngày càng bạc nhiều hơn nên con cứ khóc mãi, đến sáng...
       Con gái nhỏ nhưng lúc nào cũng theo ý mình. Giống như lần đòi học bằng được rồi lại đòi bỏ bằng được ngày cấp 3, chắc bây giờ con đang làm bố mẹ nhăn trán. Chẳng hiểu điều gì trong con đã bảo con từ chối tất cả những công việc mà bố mẹ cho con. Bạn nói với con rằng con gái mà bố mẹ đầu tư nhiều thế làm con đau lòng quá. Có phải là con nên gật đầu một công việc tốt đang đợi con kia, ngay Hà Nội này và đi vào ổn định một cuộc sống, chẳng cần quá giỏi giang...
       Một buổi chiều mùa thu hôm nay,  bố gọi điện hỏi con về nhà cửa, con như con trai lớn, đã phải quyết định những điều liên quan đến cuộc đời con, rất nhanh con nói con chọn ở Hà Nội. Sau câu nói con thất vọng mãi về con, nuôi con khôn lớn bao năm vậy mà con nói ra cái quyết định ở một nơi xa bố mẹ sao thản nhiên đến như vậy được...
       Đôi khi tin tưởng ai đó là đặt lên vai họ gánh nặng. Khi con nhận ra điều này con đã thôi tin tưởng vì sợ làm tăng gánh nặng lên vai người khác, nhưng chẳng bao giờ con dám nói bố mẹ đừng tin tưởng quá vào con nữa. Đôi khi con sợ con không được như bố mẹ mong muốn...Nếu một ngày nào đó, một vài điều con không đạt được, một vài quyết định sai lầm, một vài mệt mỏi, con có được chạy về nhà và lại làm con gái nhỏ trong vòng tay bố mẹ như ngày xưa...
      Mẹ đã luôn nói mẹ cảm nhận con chưa làm hết khả năng mà con có, tự con luôn biết rằng chỉ cần chăm chỉ con sẽ hoàn thành tốt mọi thứ, sao con vẫn luôn nói những lời sợ thất bại như thế này?

      1 năm nữa thôi, 1 năm nữa...con chắc chắn sẽ hoàn thành mọi thứ, sẽ làm tốt, chắc chắn.
    
    
      Chỉ 1 năm nữa thôi.

     
      
       

Tuesday, September 13, 2011

Hành lang, thôi xin đừng lộng gió...


                              
          Take back yesterday - Christian Ingebrigtsen


          Hà Nội, đêm hội trăng rằm, cơn mưa dài lê thê đã dừng lại nhưng ánh trăng vàng vẫn bị che khuất...
        Lại một mùa thu nữa đến và có nghĩa là sẽ có một mùa đông sắp về...
        Cơn mưa trắng trời trắng đất, cái bầu trời ảm đạm và những chiếc xe đi vội, những dòng người đi vội...mùa thu bắt đầu...
        Hành lang gió rất mạnh, chẳng biết gió từ đâu đổ về, căn phòng rất rộng...
        Đã cố gắng lắm rồi, đã cố tự lừa mình thản nhiên trở về với cuộc sống ồn ào, nhiều tiếng cười, tiếng nói, nhiều ánh sáng, nhiều âm thanh, cố cho cuộc sống bình thường như chẳng hề có chuyện gì nhưng có một nỗi sợ hãi, theo mùa đông đến gần, cứ ngày một tăng lên, chẳng lúc nào thôi không nghĩ, chẳng một giây, một phút...
       Đau lòng, nhận ra thời gian sẽ chẳng bao giờ cho ta cơ hội để yêu cầu một sự đợi chờ... Đau lòng nhận ra cái hành lang chẳng lặng gió khi ta đứng khóc xót xa bởi cái giây phút ta nhận ra cuộc đời luôn ẩn chứa những cuộc chia ly. Bạn bảo tớ phải xác định tư tưởng ư? Thật tàn nhẫn và chẳng bao giờ hiểu cái gì cả.  Chỉ cần qua mùa đông, chỉ cần mỗi đêm tớ cầu khấn hãy cho mọi đau yếu lên người tớ để những người tớ yêu thương luôn mạnh khỏe thì mọi việc sẽ qua hết. Cho dù ông tớ có không đủ sức tự thay quần áo, cho dù bà đang cố nhìn tớ lâu hơn và bắt đầu quên đi vài điều thì sau mùa đông này, khi mùa xuân tới, mọi thứ sẽ ổn lại.
        Chẳng là gì cả, ngọn nến sẽ không tắt bởi gió lạnh, tay bê bát cơm sẽ không run run, chẳng có gì phải sợ hãi, nhiều nhiều năm về sau cũng không phải sợ hãi, đứa trẻ chưa lớn nghĩa là người lớn chưa già, nghĩa là còn nhiều nhiều năm về sau nữa, chẳng một cái gì gọi là đến lúc, tất cả còn quá sớm, không được phép.