Pages

Tuesday, March 26, 2013

Tháng 4 về



               
                          Tháng 4 về - Khánh Linh


Tháng  tư về, gió hát mùa hè
Có những chân trời xanh thế
Mây xa vời, nắng xa vời
Con sông xa lững lờ trôi...

Hà Nội lại một ngày bình thường như bao ngày khác. 

Năm thứ 6, tháng 4 lại về bên cửa sổ với nắng vàng trên màu lá xanh non.

Bầu trời tháng 4 đã cao hơn so với những ngày mưa phùn gió lạnh, mùi cỏ cây đâm chồi nẩy lộc thơm ngan ngát trên mỗi bước chân qua. 

Hà Nội ấy là ồn ào và tấp nập, là màn hình máy tính, là tiếng còi xe và chen lấn nhau từng chút một, là sáng sớm ra đi và trở về khi trời đã tối muộn. 

Con đường tôi đi dường như đã rất khác, không mơ mộng, không chệch choạc, chỉ có sự an toàn tưởng như từ nay đến những ngày sau cuối, cuộc sống sẽ vẫn đều đều như hơi thở thế này.

Bận rộn của cuộc sống, những cây xanh non có đợi tôi về, mùa hoa nào sắp bung nở trong sân ký túc. Liệu tôi có sắp phải xa nơi thân yêu này?

Lại phải trở về với công việc, từ trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn cứ đợi tháng 4 về sẽ mang theo những điều tôi mong chờ.

Bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ
Ta chia tay những ngày xuân để hát
Một mùa hè, mùa hè
Tháng tư về...



Saturday, March 9, 2013

Cứ ngủ say


                     
Cứ ngủ say - Phương Linh ft Nguyễn Hải Phong


5 tuổi có thể quý một bạn hơn một chút vì đơn giản bạn ấy quý mình

10 tuổi quý một bạn vì đơn giản bạn ấy quý mình và học giỏi

18 tuổi thích một bạn vì đơn giản bạn ấy nói yêu mình và cũng học giỏi

20 tuổi thích một bạn vì đơn giản bạn ấy nói mình là một phần đi lạc của bạn ấy, vì cùng thích một vài bài hát, một vài giai điệu nhưng vấn đề đã phức tạp hơn một chút là mình nâng cao tầm vấn đề lên sự đồng điệu tâm hồn, mơ mộng theo những điều mình thích để rồi một ngày nhận ra bài hát đó ai cũng biết cả, ca từ đẹp ai cũng cảm động, chẳng phải trên thế giới chỉ riêng 2 người nghe ra được cái đẹp của bài hát.

25 tuổi nhớ ra chưa từng bao giờ một lần ở bên ai đó, nói 3 chữ thiêng liêng, tự tin và không hề nuối tiếc. 

25 tuổi giai đoạn quá độ lên chủ nghĩa hiện thực. 

Một sáng tỉnh dậy mình nhận ra mình sẽ thích một chàng trai vẫn vì những điều đơn giản yêu mình và học giỏi nhưng vấn đề đã phức tạp hơn nhiều. Mình nhận thấy mình sẽ yêu chàng trai, người chứng kiến những lúc mình nhăn nhó, những lúc mình khóc lóc nước mắt nước mũi tèm nhèm, những lúc mình lười gội đầu, những lúc mình chẳng ngọt ngào, những lúc mình bê bối - nhưng mà vẫn yêu mình. 

25 tuổi, cũng chẳng biết đâu mà lần nữa, mọi thứ vẫn chưa thể sắp xếp cho ngay ngắn nhưng thôi cứ ngủ ngon, ít ra mọi chuyện đã chi tiết cụ thể hơn tức là ta đã có đường lối. Hôm qua nói toàn chuyện tưởng tượng về những điều xa xôi, khi gắn bó cuộc đời mình với ai đó vẫn cảm thấy thật kỳ dị.

Thôi cứ chờ xem, một sáng tỉnh dậy tiếp theo...có thể ta sẽ quyết định nói 3 chữ thiêng liêng, lần đầu tiên, với một ai đó...