Tháng 4 về - Khánh Linh
Tháng tư về, gió hát mùa hè
Có những chân trời xanh thế
Mây xa vời, nắng xa vời
Con sông xa lững lờ trôi...
Hà Nội lại một ngày bình thường như bao ngày khác.
Năm thứ 6, tháng 4 lại về bên cửa sổ với nắng vàng trên màu lá xanh non.
Bầu trời tháng 4 đã cao hơn so với những ngày mưa phùn gió lạnh, mùi cỏ cây đâm chồi nẩy lộc thơm ngan ngát trên mỗi bước chân qua.
Hà Nội ấy là ồn ào và tấp nập, là màn hình máy tính, là tiếng còi xe và chen lấn nhau từng chút một, là sáng sớm ra đi và trở về khi trời đã tối muộn.
Con đường tôi đi dường như đã rất khác, không mơ mộng, không chệch choạc, chỉ có sự an toàn tưởng như từ nay đến những ngày sau cuối, cuộc sống sẽ vẫn đều đều như hơi thở thế này.
Bận rộn của cuộc sống, những cây xanh non có đợi tôi về, mùa hoa nào sắp bung nở trong sân ký túc. Liệu tôi có sắp phải xa nơi thân yêu này?
Lại phải trở về với công việc, từ trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn cứ đợi tháng 4 về sẽ mang theo những điều tôi mong chờ.
Bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ
Ta chia tay những ngày xuân để hát
Một mùa hè, mùa hè
Tháng tư về...

