Thursday, May 31, 2012
Rồi thì mình sẽ
Hope leaves - Opeth
Rồi mình sẽ không thích
Rồi mình sẽ lo lắng
Rồi mình sẽ không thể ngủ được
Những điều quá to tát thì thường khó nghĩ
Những thứ quá ý nghĩa thì thường làm người ta bối rối
Những gì được cho thì thường sợ mất
Chẳng có gì an toàn
Chỉ mong những mồ hôi mệt nhọc tích góp cả một cuộc đời sẽ đến đúng nơi
Chỉ mong mọi việc sẽ ổn
Chỉ mong đến lúc được thở phào vì ta đã chọn lựa đúng
Dù sao cũng đã quyết định rồi
Dù sao rất rất nhiều người cũng đã chọn lựa như thế
Dù sao cũng chỉ là không muốn nhận sự yêu thương, chiều chuộng quá lớn, không muốn sung sướng quá sớm
Dù sao cũng chỉ là nếu mất, sẽ chỉ là một thứ giá trị về mặt vật chất
Mà cuộc sống thì ngắn, vật chất sinh ra để mang lại hạnh phúc cho ta, chứ không phải để cho ta lo lắng, là thứ phục vụ ta chứ không phải là thứ mà ta phục vụ
Bất cứ thứ gì mất đi thì ta đều làm lại được
Chắc chỉ là sự hay lo, chắc chỉ là sự cẩn thận, chắc chỉ là ... được cho... một thứ quá lớn!
Chắc chỉ là mong muốn bố mẹ được thảnh thơi, không phải lo nghĩ, mong muốn bố mẹ giữ lại thật nhiều cho bố mẹ, đừng quá yêu thương, đừng quá chiều chuộng, đừng cho con quá nhiều thứ...
Mọi thứ sẽ an toàn.
Thursday, May 24, 2012
Lặng lẽ Sa Pa
Có một đợt tôi thường chăm chú đọc lại câu chuyện này trong điện thoại vào mỗi giờ ra chơi trên lớp. Lạ lùng là mỗi khi bạn nào nhận ra tôi đang đọc Lặng lẽ Sa Pa thì thường ngạc nhiên tròn xoe mắt hỏi lại tôi "Lặng lẽ Sa Pa á?" Tôi cũng ngạc nhiên trước sự ngạc nhiên của các bạn. Một câu chuyện đỉnh cao để tìm lại dịu dàng, bình yên, thanh thản trong cuộc sống, tại sao những lúc quá căng thẳng ta lại không thể đọc lại nhỉ!
Wednesday, May 16, 2012
What can I do?
Promises don't come easy - Caron Nightingale
Hà Nội, lại một đêm thức khuya vì không muốn ngủ...
Cảm giác lơ lửng, lơ lửng trong bóng tối...ngày quá ngắn, đêm cũng quá ngắn, chẳng làm được việc gì, chẳng một việc gì xong...
Dạo này mình hay có một cảm giác đáng sợ là, chỉ một sự thiếu điều chỉnh, thiếu tự kiểm soát, chỉ một sự sa đà suy nghĩ thì mình sẽ bị điên.
Sự việc thực ra cũng chẳng có gì, cũng chỉ quanh quẩn bài tập nhiều, thi cử nhiều, rồi thì vẫn là lười biếng, thiếu tập trung, vẫn là nước đến chân mới nhảy chỉ có điều dạo này toàn nhảy không kịp.
Nhiều lúc mình tự hỏi, cái mình cần lúc này là gì? Suy cho cùng thì cái mình cần cũng chỉ là thời gian. Vẫn là 24 giờ này, nhưng sau khi mình làm hết những điều mình thích thì chẳng còn tý thời gian nào cho cái sự học nữa. Để ngụy biện cho điều này thì mình nghĩ đến câu ngụy biện của một người là đừng trở thành bất cứ thứ gì khác hơn là chính bạn. Núi có thể dời nhưng tính cách thì đừng mong có thể thay đổi. Nói chấp nhận thì đáng chê trách quá, thôi thì cố gắng khắc phục, được lúc nào hay lúc ấy.
Sự thực thì có vẻ như mình bị hết xăng. Cái sự hết xăng này nó từ lâu lắm rồi. Suy cho cùng mọi sự chán nản và thiếu động lực nó cũng từ một việc rất đơn giản mà ra, từ một việc đã xưa cũ, nhưng chẳng một ngày nào quên.
Càng ngày mình càng nhận ra là bên cạnh sự ồn ào Nhân mã cực kỳ yêu thích sự cô độc. Chính mình cũng rất thích. Mình nhận ra điều này ở một sự việc đơn giản khi nhiều đứa bạn phải ăn cơm một mình thì luôn gọi đến mình hoặc là bỏ ăn, còn mình, luôn chọn lựa và cảm thấy thoải mái khi một mình, sống một mình, ăn cơm một mình, đi bộ một mình...Cũng có thể chẳng liên quan gì đến Nhân mã, chẳng qua là một sự rèn luyện từ lâu - để không bị phụ thuộc vào ai khác.
Hà Nội khuya đã thật khuya. Chắc chắn phải có ai đó nơi đây cũng như mình vậy. Thật khó để phân định sự vô nghĩa hay không vô nghĩa, sự cùng trải qua bất cứ cảm giác nào, hoàn cảnh nào, dù là sự chán nản, thất vọng cũng đều cảm thấy có ý nghĩa, cảm thấy như ta đang đồng hành mặc dù chẳng ở bên.
Nhanh thật thứ 6 đã là 100 ngày. Lại nén lại thật chặt, thật chặt tiếng thở dài, nén lại tất cả và luôn luôn tự nhủ là sự thật rồi, không được chiều chuộng nữa, rất nhiều thứ đã trái ý rồi, không khác được, cất tất cả, nén tất cả lại.
...
Đến giờ đi ngủ. Thực ra thì đôi lúc cũng có thể đơn giản một chút như sáng nay, gió dìu dịu nên quyết định nằm ngủ, cứ thức lại ngủ, quên hết bài vở, quên hết mọi điều.
Friday, May 4, 2012
Biển
Chỉ là giấc mơ - Uyên Linh
Hà Nội, tháng 5...
...những ngày oi bức, buổi tối lặng im, không tiếng còi xe, không tiếng gió, không tiếng rao đêm.
Chẳng biết gọi chính xác tình trạng của tôi lúc này là gì. Một mình, đêm khuya, lạch cạch máy tính, không quan tâm ai và không ai quan tâm.
Hà Nội lặng im như chỉ còn lại mình tôi, tôi lười biếng đến nỗi chẳng muốn reply những tin nhắn của những người rất xa lạ nhưng lại luôn vờ như thân thiết với tôi. Sự tự do đạt đến hoàn hảo và cái giá của tự do là sự cô độc.
Hà Nội, những ngày nóng như đổ lửa, tôi phát hiện ra mình hay bị đau đầu hoa mắt những ngày này. Có lẽ cũng đã mấy mùa hè rồi nhưng ngay cả những người thân nhất chắc cũng không để ý đến những cơn đau đầu vì thời tiết. Chiều nay, tôi bất chợt nhớ ra, cũng một mùa hè, có một người bỗng nhiên hỏi tôi có bị khó chịu vì trời nóng không, ngày đó hình như tôi chưa bị đau đầu mỗi khi trời quá nóng.
Dạo này, tôi hay nghĩ nhiều đến biển. Ngày tôi còn nhỏ, tôi thích nhất mỗi khi hè đến là bố mẹ lại cho tôi đi biển, mùa hè nào cũng được đi biển 2,3 lần. Hồi ấy bố mẹ tôi còn trẻ, tôi còn nhỏ, biển là thứ lạ lùng, là thứ chỉ gặp vào mùa hè nên đối với tôi vô cùng hấp dẫn. Tôi bạo dạn hơn em trai nên từ bé đã dám nằm trên phao để bố mẹ đẩy ra xa, đã từng bị lật phao nhiều lần, đã từng được bố mẹ mò thấy nhiều lần.
Ngày bé, biển trong mắt tôi không hề to, vừa đủ trong tầm nhìn, những con sóng gần, những núi lớn núi bé bằng cát nhỏ nhỏ do bàn tay bé xinh của tôi đắp lên. Tôi chỉ sợ biển lúc về đêm, biển về đêm trong trí nhớ tôi khi còn nhỏ chỉ một màu đen với nước đục ngàu, không thấy rõ phía xa nên luôn có cảm giác điều gì đó nguy hiểm đang rình rập.
Tháng năm trôi đi, vẫn gặp biển vào mùa hè nhưng tôi giờ không cần phao nữa. Tôi đã biết bơi nhưng chưa kịp biết thở. Dù sao cũng đủ dùng để tung tăng trên mặt biển, đủ làm một tấm gương bạo dạn để mẹ chỉ cho em trai.
Điều lạ lùng tôi mới nhận ra ở mùa hè năm trước ấy là biển bắt đầu mênh mông trước mắt tôi. Tôi nhận ra rằng tôi bắt đầu đứng ngắm biển nhiều hơn là chìm vào làn nước, tôi nhận ra rằng suốt thời thơ ấu tôi chưa từng ngắm biển một cách thực sự và quan trọng hơn tôi nhận ra bố mẹ không hề thích hợp để đứng ngắm cùng tôi.
Vẫn là biển, vẫn là màn đêm, vẫn là trên bãi cát uống nước dừa và cười nói đủ mọi chuyện cùng bố mẹ, khen gió mát, không còn bất an của tuổi nhỏ nữa nhưng trong tiếng cười nói, tôi nhận ra rằng, những năm từ sau này trở đi, tôi muốn ở bên một người khác nữa, không phải người thân trong gia đình tôi, nhưng sẽ lấp đầy tất cả những khoảng mênh mông và xa xăm mà biển tạo ra trước mắt tôi.
Mùa hè năm ngoái, trước biển, luôn có một điều gì đó rất buồn trong lòng tôi. Đứng trước biển lúc đêm khuya, lúc bình minh là lúc tôi bình tâm nhất, nheo nheo mắt nghĩ xem ai thích hợp đứng bên tôi lúc này. Biển chẳng làm tôi thất vọng, đã cho tôi câu trả lời về những sự không thích hợp và thích hợp một cách rõ ràng, cho tôi biết chính xác điều tôi muốn, cho tôi biết chính xác cảm giác tuyệt vời như thế nào nếu bên cạnh tôi là một người như tôi nghĩ đến, dù chỉ là trong tưởng tượng.
Lại một mùa hè nữa đến. Dì nói sẽ thưởng cho tôi một chuyến Nha Trang, Phan Thiết, Vũng Tàu trước khi tôi đi làm. Tôi là một người thích chia sẻ, nghĩa là đến bất cứ nơi đâu đẹp, trải qua bất cứ khoảnh khắc nào ý nghĩa hay đơn giản ăn một món ăn ngon tôi đều muốn cùng trải qua với người - sẽ quan trọng trong cuộc đời tôi.
Những ngày thi cử sắp đến gần, trèo cây sắp đến ngày hái quả nhưng theo một cách rất thông thường tôi chẳng muốn ăn quả nữa. Cái lý do để tôi phấn đấu nhiều dường như ngày càng xa và chẳng nhắc nhở tôi nhiều nữa.
Bây giờ, chẳng xa xôi, tôi mong sẽ có một công việc vào cuối năm, sẽ vẫn vững vàng để không bị lung lay khi đứng trước biển những năm về sau. Tôi sẽ chọn đứng một mình trước biển cho đến khi tìm thấy một nửa - thực sự, người sẽ biết ngày nóng tôi bị đau đầu, người sẽ đứng cùng tôi trước biển và để biển nhỏ về trong tầm nhìn của tôi.
Subscribe to:
Posts (Atom)