Pages

Saturday, January 16, 2010

Sometimes when it rains

                           



                          Without you - Mariah Carey


          Những ngày rét đậm!
          Hà Nội những ngày vừa qua không có mưa, không hề, nhưng rất lạnh! Hà Nội không mưa nhưng hình như mình sắp có mưa lớn...
        Tối hôm trước, tự nhiên mẹ nhắn tin, mẹ nhắn tin ngắn nhưng lúc nào cũng làm mình muốn khóc..." Con oi ret lam day mac that am vao nhe. om thi kho day." Bố mẹ lúc nào cũng là bố mẹ, cũng yêu thương và lo lắng cho mình nhất. Đã làm theo lời mẹ, đã rất cẩn thận nhưng hôm nay lại ốm. Không phải là ốm nặng và biết chắc là uống kháng sinh là sẽ khỏi nhưng vẫn khó chịu. Mình, nhược điểm của mình là khi ốm thường trở nên rất yếu đuối. Lại một quyết định mang tính tham lam và cũng chưa biết được là có sáng suốt hay không. Cơ hội đến và mình thì không muốn từ bỏ. Đăng ký thêm 1 ngành, thời gian ít đi 1 chút, tương lai sáng sủa hơn một chút. Có vẻ là sáng suốt!
     Tự nhiên... muốn thở dài một cái. Trời đúng là càng ngày càng lạnh và cơn mưa tưởng như đã ngừng sao đôi khi còn âm ỉ. Đôi khi thấy mình đang chịu đựng một cái gì đó quá nặng nề, đôi khi thấy sự chịu đựng là không thể. Mà khi không thể chịu đựng được thì tốt nhất là phải chuyển hướng suy nghĩ!
     Trời hình như đang bắt đầu mưa! Vừa lạnh vừa mưa thì đúng là rất hợp rồi. Càng là người mình đặt nhiều tin tưởng thì lại càng là người dễ làm mình thương tổn nhất. Có vẻ như mình sắp mất một người bạn thân, một người anh, một chỗ dựa dẫm lớn. Là mình chọn lựa thế. Là người ấy làm mình muốn chọn lựa thế. Thời gian, biết nhau thật lâu, hiểu nhau thật nhiều rồi trong phút chốc có thể chẳng còn gì cả. Đáng ra mình nên tìm cách sửa chữa, cứu vãn, nhưng chẳng còn sức lực để làm một cái gì đó nữa rồi. Như một người mệt mỏi đứng nhìn mọi thứ trôi qua. Đây chẳng phải là phong cách của mình, nhưng chắc phải thế, chuyển hướng suy nghĩ...
    ... Trời mưa nhẹ thật nhưng lạnh quá. Để nhanh khỏi ốm chắc là nên đi ngủ. Những giấc mơ lại đến và có thể lại gặp ai đó... Thời gian trôi qua kẽ tay, còn đâu hơi ấm ngày nào...Hình bóng ai trong giấc mơ cũng còn đâu như ngày xưa...Trong giấc mơ vẫn gặp, vẫn đuổi theo và vẫn thấy nụ cười.... kỳ lạ là vẫn nhớ! Không phải nghĩ đến mà là nhớ...Thật vui vì trái tim vẫn còn biết nhớ...

No comments:

Post a Comment