Pages

Wednesday, June 2, 2010

Quốc tế thiếu nhi!


         
                              What happen to me - MSG

         Haizz! Tháng 6 về! Buổi tối tháng 6!
         Hà Nội chẳng biết đang trải qua những ngày như thế nào nữa! Mới lúc chiều nóng còn ướt đẫm mồ hôi, tối đã thấy lành lạnh!
         Buổi chiều oi ả! Trải qua môn tài chính tiền tệ vào buổi sáng, giấc ngủ chiều kéo dài đến 3 tiếng! Giấc ngủ toàn mộng mị, nửa tỉnh nửa mơ, muốn thức dậy nhưng không thể , rồi khi thức dậy được thì cái đầu đã thấy nặng trịch, cả người nóng bừng, không nhấc mình dậy nổi!
         Buổi chiều, cái cảm giác oi bức ngột ngạt làm con người vô cùng khó chịu! Sau một tiếng nằm chat bằng di động thì đã quyết định chuyển sang ngồi máy tính! Sự ngột ngạt làm mình muốn viết! Trong phút chốc muốn nhìn thấy một cái gì đó làm tan đi những ngột ngạt và nóng bức trong người! Như thói quen, nghĩ đến Google! Đầu tiên gõ cụm từ " mát lạnh"... Một loạt hình ảnh hiện ra! Nào là cốc sinh tố nhiều màu, hàng loạt nước giải khát, rồi đến cả một cánh đồng xanh. Tự nhiên thấy sự mát mẻ chứa quá nhiều màu sắc, vẫn là màu xanh đỏ vàng chẳng xua tan được cái nóng! Trở lại, gõ cụm từ " lạnh"! Lại một loạt hình ảnh hiện ra! Tìm kiếm, xem xét từng bức hình một, thấy toàn những hình tuyết là tuyết, vừa nhân tạo vừa đơn điệu, vẫn cảm thấy chưa đủ, chưa thoả mãn... Tiếp tục trở lại, nghĩ đến "đá" thế là gõ " đá". Đúng là rất nhiều đá thật, nhìn qua, chẳng hiểu sao thấy nhiều đá sỏi, cái cảm giác nặng trịch, lại vội vàng trở lại! Lần cuối cùng, thử một lần cuối " băng đá"! Quả nhiên tìm được bức hình khá là vừa ý! Toàn đá lạnh là đá lạnh! Giá như không có màu đen thì sự mát lạnh đã hoàn toàn tuyệt đối!        Cứ nghĩ là sẽ viết trong một buổi chiều oi ả nhưng sự cố mất điện làm kế hoạch hoàn toàn thay đổi! Buổi chiều cứ nghĩ còn sớm, còn sáng lắm, không làm gì cả đến khi mất điện mới nhận ra rằng trời sắp tối! Chẳng chuẩn bị nến nên quá muộn để tắm, nghĩ đến nấu cơm. Ừ thì nấu! Sự oi nóng lên đến tột độ, mồ hôi lem nhem với cái đầu đau như muốn vỡ. Có thể không ăn, có thể không làm gì cả nhưng nguyên tắc hôm nay lại cứng nhắc! Bắt phải ăn! Nếu hỏi trong cuộc đời mình giây phút nào mình cảm thấy khổ thì có thể lấy giây phút của buổi chiều ngày hôm nay, cái giây phút ăn cơm như chạy đua cùng ánh sáng còn rơi rớt lại, 1 mình, trong buổi chiều muộn thiếu ánh sáng, với mồ hôi ướt đẫm áo, với cái đầu đang đau, nhưng cứ ngồi ăn mà chẳng hiểu sao mình phải hành mình vậy! Tự giận dỗi bực dọc với chính bản thân! Trong phút chốc , thoáng thấy hình ảnh cả nhà ngồi ăn cơm trong buổi chiều mất điện, có khi ánh sáng cũng lem nhem nhưng mẹ sẽ ngồi quạt cho cả bố và con ăn. Nhẹ nhàng, mát dịu!
        Xuống đường mua nến, hoá ra ngoài trời gió mát hẳn! Dân ký túc ra vào tấp nập, nhộn nhịp! Cảm giác vui vẻ thảnh thơi dần trở lại! Mua nến xong thì có điện!
       Trở về nhà thấy không khí đã dịu! Thấy bác ngoài đường nói có điện mát hẳn kể cũng đúng! Tối nay quyết định để đầu óc hoàn toàn thư thái! Yên tâm với 2 viên Pamin là sẽ khỏi đau đầu, quyết định ngồi viết! Nếu hỏi mình những lúc nào mình cảm thấy nhẹ nhàng nhất thì đó là những giây phút như thế này, được ngồi viết trong gió mát , ngồi viết như chỉ để giây phút này lưu lại!
       Hôm nay nói chuyện với thằng bạn thân, mặc dù mình không làm được bài đấy nhưng cứ thấy cái kiểu an ủi rồi lại dùng cái emoticon cười haha là lại thấy vui, quên hết những nặng nề do cái tính cầu toàn mang lại! Mình chợt nói với nó rằng cuối cùng chỉ có nó là bên mình mãi, lúc nào cũng bênh vực mình, lúc mình bị bắt nạt thì dỗ mình, chẳng bao giờ thèm giận mình! Nó không nói gì ...chắc là vui! :)
       Buổi tối bỗng nhiên thắc mắc! Tự nhiên mình không nhớ mình add nick Hồng với Chi rồi mấy đứa ở lớp từ bao giờ, tự nhiên không nhớ mình bắt đầu hay onl từ bao giờ.Mình đem thắc mắc ấy hỏi Hồng nhưng nó cũng không nhớ! Từ bao giờ nhỉ , từ bao giờ, trong list thêm những người bạn mới...
      Chuẩn bị đến giờ đi ngủ! Trang Trần thông báo bạn mình remove face của Trang Trần! Thôi chẳng nghĩ nữa làm gì! Chắc cũng từ lâu rồi mà giờ mới biết thôi!
      Ngoài trời có gió lớn liệu có mưa?
      Hôm nay là Quốc tế thiếu nhi! Phải chăng có một tin nhắn chúc em hay ăn chóng lớn ngoan ngoãn biết nghe lời thì thật là vui! :)
      

        

No comments:

Post a Comment