Pages

Thursday, April 28, 2011

13 & 79



                                 
              Sorry that I loved you - Anthony Neely


       Buổi sáng tháng 4 - Hà Nội - sau một đêm mưa gió...

       Sáng nay nắng nhạt, trong lành và vậy là tháng 4 sắp qua...
       Không phải tại mình, là tại cơn mưa đêm qua mạnh mẽ và dữ dội quá, cơn mưa gọi mình tỉnh giấc và đưa mình vào giấc ngủ lại trong một giấc mơ...đến sáng.
       Từ lâu rồi thói quen trước khi đi ngủ của mình là âm nhạc và truyện. Mình nghĩ rằng đó là một kết thúc êm ái và ngọt ngào nhất cho một ngày, đều đều như mỗi ngày. Thế là đủ cho một cuộc sống...
       Đêm qua mình đọc truyện đến  hơn 1h sáng, " Nỗi cô đơn của các số nguyên tố" của Paolo Giordano. Mình gặp nó vào buổi sáng thứ 3 và chỉ cần một vài dòng sau bìa sách mình đã biết mình không thể bỏ qua nó. 
      Đêm qua hai nhân vật chính đã bắt đầu gặp nhau vào tháng 3, có thể sẽ yêu nhau vào tối nay và tối ngày kia họ sẽ quyết định chấp nhận bước tiếp quãng đường mà không có nhau. Mãi mãi như những số nguyên tố, giống nhau nhưng vĩnh viễn không bao giờ được đặt cạnh nhau.
      Sự cô đơn, những ngày muốn biến mất để gặm nhấm sự cô độc một mình, những bóng mây của quá khứ, những tổn thương của những tâm hồn, những nỗ lực để thoát ra, những sai lầm mới mắc phải...Ân hận và tiếc nuối!
      Đã tự nhủ rồi, đó chỉ là những tâm lý phức tạp của tuổi sắp lớn và nó sẽ qua thôi...
      Mình có bảo thủ không? Ranh giới giữa bảo thủ và khó thay đổi có mong manh không? 
      Alice và Mattia, mình biết trước cái kết họ sẽ không ở bên nhau và có vẻ như sự nỗ lực của Alice để kéo Mattia ra khỏi những tổn thương của quá khứ, ra khỏi sự cô độc chỉ thu được kết quả là cả 2 chìm vào sự cô đơn mãi mãi. Ngay cả Mattia là một người thông minh tuyệt vời, một nhà toán học, chàng cũng không thể đưa những số nguyên tố lại gần nhau...
      
      And I’m so sorry for making you love me 
      And saying goodbye
      For being the one that taught you how to cry
      It was love love love and it passed us by
    
For giving you every thing that you dreamed
      For taking it back when I fled the scene
    
Sorry love,for wasting your time...
Có khi nào anh muốn nói những lời này không...
Em thì muốn chống lại tất cả những toan tính đời thường,những thứ tự,những thời gian và khoảng cách, những đắn đo, những không hoàn hảo và kể cả cái quy luật số nguyên tố vớ vẩn.
      Muốn bất cần và bùng nổ...mặc dù cuộc sống đang khá đẹp và hoàn hảo theo một cách thông thường!

     

No comments:

Post a Comment