Pages

Thursday, November 24, 2011

Sáng nay nghe mùa đông gõ cửa


Hà Nội, mùa đông thứ 5!

Lại một đêm thức khuya mà chẳng hiểu cái gì kéo mình lại.  Lại một mùa đông nữa, thật may, tháng 11, kể từ khi mình chú ý đến nó thì nó chưa bao giờ thê lương như tháng 11 mà mình từng tưởng tượng ra trong November Rain của Guns N' Roses.

Nhắm mắt lại, mở mắt ra thế là đã chơi bời trốn tránh cái việc đi làm được nửa năm, chỉ còn nửanăm nữa là không còn lý do gì để mà thoái thác. Cái suy nghĩ ban đầu đơn xơ và giản đơn, sau nửa năm lại có vẻ như việc đang làm chẳng liên quan gì đến mục đích ban đầu. Những việc đang làm không hẳn vô nghĩa nhưng
cái ý nghĩa lớn nhất thì có vẻ không đạt được.
Mọi thứ đang dần nhạt nhẽo theo cái cách của nó. Mọi sự liên hệ mất đi. Chẳng một dấu hiệu cho ta biết là ta đang làm đúng hay làm sai, để cho ta biết nên bước tiếp hay nên dừng lại.

Sáng nay gió lạnh đã vào phòng, đêm nay mưa đang rơi ướt mái, bao nhiêu năm qua rồi, cái thói quen thức khuya từ một thời để lại vẫn còn.

Như mùa đông đến lại có nghĩa là một mùa xuân sắp về. Từ sâu trong những thứ đã dần chai sạn vẫn ước mong có một hy vọng cho những điều đã trở nên cũ kỹ, có một cơ hội cho những điều không thể.

Chẳng biết điều gì đang đợi mình phía trước, chẳng biết còn bao nhiêu mùa đông nữa vẫn một mình thức khuya lan man nghe mưa rơi, một mình lang thang trong khu vườn xanh lá...

Mọi việc đã được lên lịch để hoàn thành rồi, cái gì phải đến rồi cũng sẽ đến.

Trái tim có lý lẽ riêng của nó vậy thì cứ theo nó thôi không cần kháng cự nữa.

Nụ hoa còn chưa nở thì ấy là vì chưa đến lúc.

Đơn giản là vậy thôi!

No comments:

Post a Comment