Pages

Wednesday, January 4, 2012

Anh có thích nước Mỹ không?


Thái Bình, đêm khuya thật khuya...

       Vậy là tháng 12 đã lặng lẽ qua đi, năm mới bắt đầu và mỗi ngày tháng ở cái tuổi đầu 2 này cứ trôi vèo một cách khó giữ lại.

       Huy em đã ngủ từ lâu, hơi thở đều đều trẻ thơ còn nồng mùi thuốc kháng sinh uống buổi tối. Huy em sắp lên lớp 4 và chẳng biết mỗi năm tiểu học của em có ngọt ngào và hay ho như của chị.

      Một tháng thi cử dài đằng đẵng đã qua và cái cảm giác nước đến chân mới nhảy lúc nào cũng vô cùng đáng sợ nhưng giả có cho mình đi học thêm vài năm nữa thì chắc chắn tính cách này vẫn không hề thay đổi.

       Ngoài trời mưa đang rơi rả rích. Sinh nhật lần thứ 22 đã diễn ra một cách không thể bình thường hơn và cái sinh nhật chỉ có 2 người mà mình hay vẽ vời thì vẫn chưa đến.

       Tháng 12 đọng lại một buổi chiều, một bài dịch thành thơ gần như hoàn hảo cho một ngày đặc biệt, bất giác từ những ngày bình thường tưởng như kéo dài đến vô tận, từ những thứ đã dần trở nên nhạt nhẽo, từ những điều tưởng như đã chai lì, bất giác, có hạt nước rơi trong trống rỗng...

       Những ngày cuối năm ngập đầu với những con số nhưng chẳng hiểu sao vẫn luôn vẩn vơ cái suy nghĩ muốn thực hiện ước mơ- từng đứng lên nói trước lớp đầu kỳ học - là sẽ viết được một tác phẩm cho mình. Đoạn đầu chưa mở nhưng luôn vẩn vơ về cái kết, muốn đặt tên quyển truyện nhỏ là "Tạm biệt Tatami" nhưng lại thấy na ná " Vĩnh biệt Tugumi" của Banana, muốn đặt tên là "Nhớ Tatami" nhưng lại thấy na ná quyển truyện thiếu nhi dịch nào đó từng đọc.
      
       Mưa vẫn đang rơi rơi. Buổi tối đáng ra đã rất ngọt ngào bởi câu truyện đọc dở, rất ngọt ngào nếu như mình dừng ở đoạn nhân vật nam( chưa biết đã phải là chính chưa) nhận ra rằng không ghét nhân vật nữ chính như anh chàng tưởng.

       Tình yêu là một thứ diệu kỳ mà từ vài câu chữ kể lại có thể lây lan cái cảm giác ngọt ngào, đọc đi đọc lại vài dòng mãi không thôi và chỉ mong đọc được một câu chuyện giống như truyện cổ tích - nghĩa là đã yêu nhau rồi thì kết thúc nhanh đi và có hậu.

       Chẳng biết đã đến lúc được dùng cụm từ tình yêu thời sinh viên chưa nhưng phải nói rằng chỉ có một từ "đẹp" để diễn tả. Từ những việc nhỏ rất bình thường như cùng đi dạo, cùng lên giảng đường hay những lời tranh luận đều ngọt ngào và đẹp đẽ đến mức tưởng như sẽ đáng nhớ nhất trong cuộc đời.

       Câu truyện chưa đọc hết nhưng phải dừng lại vì cái chi tiết nhân vật nam mỗi khi cầm tay nhân vật nữ lại phải suy nghĩ về tương lai, về trách nhiệm giữ cho đôi bàn tay ấy đẹp mãi cứ lặp đi lặp lại. Có một bàn tay đẹp mềm hóa ra lại gây ra gánh nặng cho người được nắm nó. Mình sợ khi cảm nhận quá rõ cái áp lực, đau lòng mà nam sinh viên trong truyện tự đặt lên bản thân.
     
        Câu truyện chẳng biết sẽ kết thúc thế nào, chẳng biết cô gái luôn vui vẻ thẳng thắn có giữ được anh chàng lạnh lùng hay im lặng, hay rồi chàng sẽ bỏ cô đi. Có phải là quá muộn không khi mới nhận ra rằng truyện cổ tích khó có thật, và những chọn lựa, những tính toán để mỗi bước đi không bước sai mới là những thứ có thật.

       Thái Bình gần sáng, mưa vẫn chưa thôi, ngày mai lại lên trường và một bàn tay mềm, xứng đáng được nâng niu không có nghĩa là một bàn tay cần dựa dẫm...

      

      

     

      

No comments:

Post a Comment