Pages

Wednesday, May 16, 2012

What can I do?



      Promises don't come easy - Caron Nightingale

Hà Nội, lại một đêm thức khuya vì không muốn ngủ...


Cảm giác lơ lửng, lơ lửng trong bóng tối...ngày quá ngắn, đêm cũng quá ngắn, chẳng làm được việc gì, chẳng một việc gì xong...


Dạo này mình hay có một cảm giác đáng sợ là, chỉ một sự thiếu điều chỉnh, thiếu tự kiểm soát, chỉ một sự sa đà suy nghĩ thì mình sẽ bị điên.


Sự việc thực ra cũng chẳng có gì, cũng chỉ quanh quẩn bài tập nhiều, thi cử nhiều, rồi thì vẫn là lười biếng, thiếu tập trung, vẫn là nước đến chân mới nhảy chỉ có điều dạo này toàn nhảy không kịp.


Nhiều lúc mình tự hỏi, cái mình cần lúc này là gì? Suy cho cùng thì cái mình cần cũng chỉ là thời gian.  Vẫn là 24 giờ này, nhưng sau khi mình làm hết những điều mình thích thì chẳng còn tý thời gian nào cho cái sự học nữa. Để ngụy biện cho điều này thì mình nghĩ đến câu ngụy biện của một người là đừng trở thành bất cứ thứ gì khác hơn là chính bạn. Núi có thể dời nhưng tính cách thì đừng mong có thể thay đổi. Nói chấp nhận thì đáng chê trách quá, thôi thì cố gắng khắc phục, được lúc nào hay lúc ấy.


Sự thực thì có vẻ như mình bị hết xăng. Cái sự hết xăng này nó từ lâu lắm rồi. Suy cho cùng mọi sự chán nản và thiếu động lực nó cũng từ một việc rất đơn giản mà ra, từ một việc đã xưa cũ, nhưng chẳng một ngày nào quên.


Càng ngày mình càng nhận ra là bên cạnh sự ồn ào Nhân mã cực kỳ yêu thích sự cô độc. Chính mình cũng rất thích. Mình nhận ra điều này ở một sự việc đơn giản khi nhiều đứa bạn phải ăn cơm một mình thì luôn gọi đến mình hoặc là bỏ ăn, còn mình, luôn chọn lựa và cảm thấy thoải mái khi một mình, sống một mình, ăn cơm một mình, đi bộ một mình...Cũng có thể chẳng liên quan gì đến Nhân mã, chẳng qua là một sự rèn luyện từ lâu - để không bị phụ thuộc vào ai khác.


Hà Nội khuya đã thật khuya. Chắc chắn phải có ai đó nơi đây cũng như mình vậy. Thật khó để phân định sự vô nghĩa hay không vô nghĩa, sự cùng trải qua bất cứ cảm giác nào, hoàn cảnh nào, dù là sự chán nản, thất vọng cũng đều cảm thấy có ý nghĩa, cảm thấy như ta đang đồng hành mặc dù chẳng ở bên.


Nhanh thật thứ 6 đã là 100 ngày. Lại nén lại thật chặt, thật chặt tiếng thở dài, nén lại tất cả và luôn luôn tự nhủ là sự thật rồi, không được chiều chuộng nữa, rất nhiều thứ đã trái ý rồi, không khác được, cất tất cả, nén tất cả lại.
...


Đến giờ đi ngủ. Thực ra thì đôi lúc cũng có thể đơn giản một chút như sáng nay, gió dìu dịu nên quyết định nằm ngủ, cứ thức lại ngủ, quên hết bài vở, quên hết mọi điều.









No comments:

Post a Comment