Pages

Sunday, June 3, 2012

Thê Văn Thảm

Cuối cùng về cơ bản đã gần hết một ngày nếu không kể đến cái deadline 12h quen thuộc. Thôi kệ nó ngồi kể khổ một tý rồi làm vậy.

Chẳng hiểu lớp iBT khai giảng ngày nào mà đi học toàn gặp mưa như trút nước. Đây là lần thứ 2 bị tắm mưa ướt sũng quần áo giầy dép, mà đểu cái lại cùng một bộ quần áo. Thôi từ nay đi học ko mặc bộ quần áo này nữa cho chắc.

Ngày nay bắt đầu hiện tượng ngơ ngẩn. 2 cuộc gọi về nhà mẹ đều ko nghe máy cũng ko gọi lại.
Trên này mưa chắc ở nhà cũng có bão, hắt hơi liên tục chắc hẳn cái tên được nhắc đến nhiều.

Cuối cùng đã dám làm điều mình nghĩ. Khi quyết định xong cũng chẳng ngờ mình có tính cách dũng cảm hoành tráng đến như vậy. Hậu quả kèm theo có vẻ khá to, ko bé như mình dự. Mà cũng đểu cái là càng ngày mình càng thấy cái hậu quả nó to và nghiêm trọng.

Tội lớn có vẻ thuộc về mình rồi, ko chạy đâu cho thoát được. Bài học rút ra là từ sau muốn vô can thì đừng cho ý kiến, đã không muốn nhận thì kiên quyết ngay từ đầu.

Ai mà muốn ở trong căn nhà thuê hơn chục mét, ai chả muốn được ở trong căn hộ tiện nghi rộng rãi của chính mình. Vì thương bố mẹ cả thôi  nhưng khó có ai mà hiểu được. 

Hậu quả to quá. Ăn chửi thì chắc rồi nhưng quả giận kèm theo mới khó nuốt. Mẹ chắc sẽ giận một tháng nhưng chắc bố sẽ chẳng muốn nhìn mặt mình nữa. 

Chẳng ai hiểu cả, chẳng ai.

Biết chạy đâu để tránh bão bây giờ...

Mọi thứ sẽ an toàn - Hy vọng là vậy - 


No comments:

Post a Comment