Pages

Friday, September 7, 2012

Buông


                                 
                           Zombie - The Cranberries

Tháng 9, Hà Nội,

Lâu lắm rồi mới lại bị một cơn đau đầu đến choáng váng như hôm qua. Cơn đau đầu bắt đầu từ buổi sáng và âm ỉ cả một ngày dài đến khuya muộn.

Kể ra thì cũng đã lâu lắm rồi mới có những phút yếu mềm như vậy. Biển tưởng là lặng rồi mà khi có dịp hóa ra sóng vẫn trào lên. Cũng may lửa đã bớt đi nhiều, cái hồi hộp xúc động dâng nhanh rồi cũng tự trùng xuống.

Lời Phật dạy hình như có câu rằng khi ta gieo niềm tin ta sẽ gặt được phép màu. Niềm tin, suy cho cùng mà nói cũng không phải là thứ có thể tiêu xài hoang phí được. Mỗi khi gieo một niềm tin là phải bỏ ra cả một chuỗi những ngày dài chờ đợi, sự hy vọng đôi khi không mang lại sức mạnh mà trở thành một thứ gây hao tổn lòng nhiệt tình trong ta.

Trong niềm tin của Phật thật sự có phép màu - một thứ đến ngoài tầm kiểm soát của ta, một thứ như mong đợi từ trên trời rơi xuống. Thật không may mình lại là một người luôn luôn tin tưởng nhưng lại chẳng bao giờ tin vào những phép màu. Mình có niềm tin sâu sắc mọi sự chỉ từ những quyết định và hành động của con người mà ra, kể cả những thứ khó nắm bắt như tình cảm cũng chỉ sinh ra từ đó.

Kể ra thì, cũng có thể, mình đã sai. Như cơn đau đầu hôm qua không giống với cơn đau đầu vì thời tiết cho lắm nhưng vì sao đau thì mình vẫn chưa hiểu nổi. Có thể có một thứ rất sâu xa vượt ra ngoài sự kiểm soát của mình, một thứ rất nặng gây đau đớn mà mình chưa kịp nhận biết.

Cũng có thể lắm mình đã sai rồi. Sai trong cảm nhận, sai trong suy nghĩ, sai trong hành động, sai trong thời gian. Đêm qua, trong những cơn đau đầu đến hoa mắt, mình nhớ mình vẫn cố gắng đi gieo niềm  tin nhưng đáp lại đến giờ phút này vẫn chỉ là sự im lặng.

Chẳng có lẽ là trẻ con, chẳng có lẽ là nói lời rồi không nhớ...Chẳng có lẽ thật sự có một điều mình chưa hiểu ra. Chẳng có lẽ những điều tưởng như quan trọng nhất trong phút chốc thành chuyện chẳng có gì, thành nhạt nhẽo, thành điều chưa từng tồn tại.

Mưa đã ngừng rơi. Giá như mọi sự được rõ ràng, giá những câu hỏi đều được trả lời thật thà và chắc chắn. Đã đủ nếu như cần thời gian để chứng minh làm rõ, đã đủ nếu như cần thời gian để trừng phạt cho những lỗi lầm. Đã đủ những ngụy biện khất lần.

Hoặc là thay đổi hoặc là kết thúc. Sự cố gắng từ một phía mãi mãi chỉ là sự cố gắng, không biến thành kết quả hay đại loại một thứ như phép màu - được đâu.

No comments:

Post a Comment