Tháng 12 thứ 6,
Hà Nội, tháng cuối cùng của năm...
Thời gian đang trôi quá nhanh ngoài cửa sổ, những ngày cuối năm dường như thật gấp gáp...
Nhanh thật, nghe mẹ nhắc mai là thứ 7 mới nhớ ra chủ nhật tuần trước mình vừa tròn 23. Vậy là một tuần tuổi mới đã trôi qua theo một cách không thể bình thường hơn với một tin trúng tuyển gây chán nản nhiều hơn là mang đến niềm vui, một cuộc sống không thể sắp xếp lại cho gọn gàng, những ngày dài trôi qua không nhớ thứ và ngủ rất nhiều để quên đi thời gian.
23 tuổi rồi, tưởng tượng về một công việc như ý nhiều bao nhiêu khi 22 thì trải qua nỗi thất vọng nhiều bấy nhiêu ở tuổi 23. Một mình trong căn phòng nhỏ, từng ngày, nằm dài nhìn ra bầu trời u ám, mưa rơi lộp bộp, tự hỏi, tuổi trẻ của mình đang trôi qua như thế này sao.
Hà Nội, lại thêm một năm nữa mà vẫn chỉ như dế mèn phiêu lưu ngơ ngác với cái ngày mẹ cầm tay dắt đến và bảo con sẽ ở lại nơi này. Cỏ khô mẹ cho thì chẳng lúc nào thiếu cứ hết lại đầy nhưng mình không còn thấy ngon nữa. Loay hoay mâu thuẫn với chính bản thân để rồi tự chán nản buông xuôi.
23 tuổi, thật khó tin khi thực tế tẻ nhạt nhưng có người vẫn cứ mơ mộng được về những sắc màu của quá khứ. Mưa bụi bay bay cứ như thể đang là những ngày sắp Tết ở cái phố chợ ồn ào náo nhiệt những năm 90. Những chùm pháo tép nhiều màu xanh đỏ vàng bố mua, pháo hoa bố bắn mỗi khi giao thừa, cái vườn rau thơm bé tí hoa vàng li ti của bà, những buổi chiều đứng chờ những người cất vó đi ngang cổng để xin con cá lành canh, lình chinh nhiều màu về nuôi.
Tuổi thơ như đoạn phim đen trắng mãi chẳng phai màu, với niềm vui mẹ giấu cuối giường là chiếc đèn học màu vàng cho ngày đầu tiên vào lớp 1, với những nỗi buồn nhiều vô kể của vài lần bố mẹ cãi nhau. Nhưng dù gì, theo một cách nào đó tuổi thơ vẫn vui vì người ta không phải lo lắng về việc không thể trưởng thành cho đúng tuổi, không phải len lén quay đi lau nước mắt khi nhìn tóc bố ngày càng bạc hơn cứ như để chứng minh điều mong muốn bố mẹ trẻ mãi là vô lý.
Mình ấy, đã 23 tuổi rồi vẫn dễ xúc động vì những điều bé nhỏ, vì những điều chẳng hề to tát, vì những điều rất đỗi bình thường. Tự thu mình lại trong thế giới riêng và luôn bất công với chính bản thân để phạt sự chiều chuộng và tùy hứng. Mình ấy, chính mình đã tự làm cho một ngày đáng kỷ niệm của bản thân trở thành một ngày bình thường để rồi trở về căn phòng trống trải tự áy náy bối rối với bản thân về sự bất công đến tàn nhẫn của chính mình.
Mình ấy, 23 tuổi, vẫn đãng trí đến nỗi chẳng nhớ được mình đã ước gì khi thổi nến ở tuổi 23 nhưng vẫn may mắn vì luôn có những người bạn thân thật sự ở bên. Những người bạn đủ rộng lượng để không trách cái sự cô độc của mình khi luôn có những người bạn quan tâm hỏi han mỗi ngày, đủ yêu thương để không ngại trời lạnh, không ngại trời mưa vẫn đi tìm cho mình món quà sinh nhật ưng ý. Nếu như mỗi sinh nhật cần lớn lên một chút, mỗi một tuổi thêm cần hiểu thêm một điều ý nghĩa thì ở cái sinh nhật 23 tuổi này mình hiểu ra người ta cần ở bên những người mình yêu thương vào ngày mình sinh ra trong đời để chúc mừng vì được sinh ra, được gặp nhau, được thân thiết. Lời cảm ơn dễ tạo ra xa cách nhưng người ta chưa nghĩ ra từ gì khác để thay thế vì vậy Cảm ơn vì đã cứu mình ra khỏi căn phòng trống trải, vì đã yêu thương dịu dàng, vì đã đến và ở bên vào những giây phút ý nghĩa.
Vậy đấy, quá khứ và hiện tại, có những lúc vui và cả những khi buồn nhưng rồi niềm vui sẽ lại chiếm ưu thế. Biết rằng sau những cơn mưa trời sẽ lại hửng nắng, chẳng gì ngăn cản được sự lạc quan và trực cảm mạnh mẽ - điều tốt đẹp nhất còn chưa đến.

No comments:
Post a Comment