Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà gianh,
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ già chống gậy bước lom khom,Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ,
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu,
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau.
Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa,
Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa,
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh,
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh.
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ.
Con trâu đứng vờ rim hai mắt ngủ,
Để lắng nghe người khách nói bô bô.
Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ,
Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán.
Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản,
Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân.
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm,
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ.
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ,
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau.
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu.
Áo cụ lý bị người chen sấn kéo,
Khăn trên đầu đang chít cũng bung ra.
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà,
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi.
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi,
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa.
Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha.
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết,
Con gà trống mào thâm như cục tiết,
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm,
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh,
Trên con đường đi các làng hẻo lánh,
Những người quê lũ lượt trở ra về.
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê,
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.
Mỗi năm Tết về lại nhớ đến không khí Tết nơi phố chợ, người đi lại tấp nập, những gánh lá dong, những tiếng nói cười gọi nhau í ới ngoài cổng. Năm nay nhớ Tết những ngày còn thơ bé, chỉ biết ngắm lại qua bức tranh Chợ Tết của Đoàn Văn Cừ. Bài thơ làm mình khâm phục bởi chỉ bằng ngôn từ mà vẽ cảnh sinh động chẳng khác gì một đoạn phim rộn ràng ngày Tết.

chỉ cần đọc mấy câu thơ đầu đã thấy thik <3
ReplyDeleteRất vui! Gặp được một bạn thơ yêu miền núi. Xin biếu một bài làm quen nhé.. Nếu cùng sở thích thì phản hồi.Thks
ReplyDeleteHưu Tây Hồ(Bùi Liên)
Email: huutayh@yahoo.com
(Kính viếng hương hồn Đại tướng Võ Nguyên Giáp -Người Anh Cả của QĐNDVN
Tổng tư lệnh- Đại tướng đầu tiên và muôn đời của Việt Nam)
Đại tướng giữa lòng dân
Sau lưng đại tướng trăm ông tướng
Anh Cả-lính phong chỉ một người
Cứu nước, thầy Văn thành tướng võ
Thương dân, tướng Võ hóa muôn đời
Sau giông mặt đất nhiều dâu-bể
Bão dứt giữa đời một chứng nhân
Đất Việt đón Ông về với đất
Tướng Văn sống mãi với lòng dân
Hưu Tây Hồ(Bùi Liên)
Tel. 0912566549
Nghe hát chầu văn
Cung văn bầy biện thử so dây
Lục bát đồng cô đã đủ đầy
Câu chữ luật quên tưng tửng múa
Tứ thơ hồn nhập ngả nghiêng thầy
Phập phồng sen
Sen đêm lách lá búp nhoai lên
Đón giọt sương mai hé mắt thèm
Yếm lỏng phổng phao bông nụ mởn
Váy chùng trễ mỏng chị em ghen
Thơ ngây ván ghép tin* buông ngó**
Quýnh quáng cầu bương phó*** nháy SEN
Hớp vía thi đàn nghiêng ngả tứ
Hoàn hồn nụ thở phập phồng em
Đầm Bẩy, Nhật Tân –Tây Hồ
Ngày 12/06/2013
Được khen
Nhà thương Hoài Đức tin lan
Xét nghiệm nhân bản mấy ngàn giống nhau
Chuyện hi hữu ở Tây -Tầu
Ngành y nước Việt chưa đâu dám làm
Truyền hình bài nhũng chống tham
Sở-Ngành xuống tặng vội vàng giấy khen
Thưởng ba trăm hai chục ngàn
Ba cô nhận thưởng lệ chan mặt nhàu
Ngườ xem ngơ ngác nhìn nhau
Choáng vì chuyện kể tiếp sau màn hình
"Hãy chọn giá đúng"-Chương trình
Séc trao trăm triệu truyền hình kí veo
Người xem cổ vũ hò reo
Tiếp ba trăm triệu thoát nghèo đến nơi
Ngày nay cũng lắm nghề chơi
Kiếm tiền dễ thế chống trời làm chi
Giấy khen chẳng để làm gì
Phản đòn tham nhũng biết đi đằng nào?
Người xem ngộ tỉnh vì sao
Ba cô được thưởng lệ trào rưng rưng
Nếu không có đàn bà
Thế gian không có đàn bà
Không tranh, chả nhạc, không hoa lá cành
Chẳng ai nũng nịu gọi “anh”!
Không thi hoa hậu, chả thành tích cao
Không tình tự chẳng xốn xao
Áo quần xốc xếch ai nào có hay
Không phụ nữ dễ bài bây
Bản năng ăn nói như bầy muội mông
Không khí tượng, chẳng cầu vồng
Không sinh nhật,một thiếp hồng cũng suông”*
Không chờ đợi, chẳng ước mong
Không đàn cháu chắt môi hồng mắt tươi
Giường đơn gối chiếc một người
Đắm say nhậu nhoẹt không lời cản răn
“Nhà nhà chả có tường ngăn”*
Đàn ông một lũ lang thang gió về
Chợ hoang thiếu mụ “dưa lê”
Vài con vịt đực chổng “mê” kêu giời
Vào làng thấy chuyện nực cười
Mẹt nong chẳng có, toàn phơi gốc chà***
Nhân gian không có đàn bà
Thời trang để mốc, áo da ưa dùng
Mâm không, nồi chả có vung
Lắm chàng không thiếp ta cùng bốc tay
Không đàn bà thỏa múa may
Tươi vui thiếu vắng, “cùi tay” lại thừa
Đàn ông nhiều nắng thiếu mưa
Không đàn bà thế gian chưa có gì
Có gì cũng để làm chi
Không người thừa kế có gì cũng không
Không đàn bà buồn mênh mông
Thiếu phụ nữ, rặt đàn ông “vế ờ”*
Chúa ơi! Ơn chúa vô bờ
Xương sườn con hiến để giờ giống xưa
Tây Hồ:12-06-2013
GC: *Câu trướccủa Chị Hằng An bài “Nếu nhân gian không có đàn ông”
** Đọc lái thành ế vợ. ***Đàn ông ở với đàn ông/ Như gốc như gác như chông như chà/Đàn bà ở với đàn bà/Như nong như mẹt như là sân phơi/Đàn ông ở với đàn bà/Như gấm như vóc như hoa trên cành.. BL
Phập phồng sen
ReplyDeleteSen đêm lách lá búp nhoai lên
Đón giọt sương mai hé mắt thèm
Yếm lỏng phổng phao bông nụ mởn
Váy chùng trễ mỏng chị em ghen
Thơ ngây ván ghép tin* buông ngó**
Quýnh quáng cầu bương phó*** nháy SEN
Hớp vía thi đàn nghiêng ngả tứ
Hoàn hồn nụ thở phập phồng em
Đầm Bẩy, Nhật Tân –Tây Hồ
Ngày 12/06/2013