Cây cao là của bố, cỏ dưới là của con
Hà Nội, tháng 5,
Hôm nay có một cuộc điện thoại thật dài từ mẹ.
Hà Nội mùa này thật dễ chịu, những cơn mưa chiều, hạt mưa rơi lộp bộp trên mái, trời bỗng sáng bỗng tối, nhanh như một cái chớp mắt.
Lại một mùa hè nữa ở lại nơi đây. 6 năm rồi, căn phòng nhỏ này bao người đã ở rồi đi, chỉ có mình vẫn còn ở lại, tưởng như đã quen thuộc lắm âm thanh và mùi vị nơi đây, quen thân từ chị bán rau đến chị bán thuốc, đủ để mua chịu hay uể oải buôn chuyện những khi chẳng có việc gì làm.
Vẫn sân ký túc xá quen thuộc, ngồi chiếc ghế đá quen thuộc, dưới cái cây quen thuộc, vẫn tháng 5 về màu tím hoa bằng lăng và màu đỏ của hoa phượng quen thuộc.
6 năm rồi, mẹ dịu dàng, đã ra trường 2 năm.
Nhớ một ngày hè về quê nội bắc võng cầu ao, nằm dưới bóng cây xoài và nhìn lên bầu trời cao xanh vắt. Bà nội phe phẩy chiếc quạt mo kể chuyện Hà hồi bé muốn sau này lớn lên trở thành một người tài giỏi như thế này, một người giàu có như thế nọ. Ngày bé và đến tận bây giờ vẫn cứ luôn nghĩ sẽ làm những điều to tát vươn tới tận bầu trời, luôn nghĩ sẽ làm một điều gì đó xứng tầm và cao siêu.
6 năm rồi, mẹ bảo đã đến lúc cần ổn định.
Lại nhớ đến những ngày ở nhà mới đây, buổi sáng thức dậy ra ban công thấy cỏ mọc dưới nắng rất đẹp. Loay hoay lấy máy ảnh ra chụp từng góc một cẩn thận và nắn nót rồi ngắm nghía như thấy một đồng cỏ rất rộng với một cái cây cổ thụ duyên dáng. Cả ngày ở nhà ngắm hoa ngắm cỏ, chẳng nghĩ suy, chẳng một điều vướng bận.
2 năm ra trường rồi, mọi sự đều theo ý mình, hẳn là lỗi của mình rất lớn khi không bỏ công tìm kiếm một công việc ổn định theo định nghĩa của bố mẹ. Mọi sự tại lười, mọi sự tại thong thả và chẳng bao giờ gấp gáp. Hẳn là lỗi của mình mà bố mẹ lại buồn cứ như thể vì đã không đưa được mình đến với một công việc xứng tầm và cao siêu để mình có thể tỏa sáng.
Cuộc điện thoại rất dài, từ đêm qua mình đã muốn khóc khi chẳng thể tìm ra công việc mình thật sự muốn làm.
Thôi cứ vậy đi tháng 5 rồi, cứ từng bước, từng bước , chỉ cần không từ bỏ thì vẫn có thể chạm tới bầu trời cơ mà.
No comments:
Post a Comment