Pages

Wednesday, December 18, 2013

Khi một đứa trẻ ra đời


               
                   When a child is born - Sarah Brightman

Tháng 12 năm thứ 7, Hà Nội, một ngày mùa đông,

Lâu lắm rồi mới lạch cạch bàn phím đêm khuya với blog, cảm giác một chút nhớ nhung, một chút nuối tiếc vì đã không thể duy trì thói quen viết lách một cách đều đặn.

Mình là một đứa hay để dành, thời gian gần đây là để dành đến cả việc viết ra những điều mình nghĩ, có thể đây là một dấu hiệu mình đã điềm tĩnh hơn, không còn muốn làm gì thì phải làm ngay và luôn.

Sinh nhật mình đã qua khá lâu rồi, thật may mắn vì đó là một ngày mùa đông có nắng. Bạn mình hay nói ngày sinh nhật mà có nắng thì "số tốt". Có lẽ bởi câu nói vu vơ này nên mình hay để ý thời tiết ngày sinh nhật của bất kỳ ai, trong cả những ngày mưa dầm dề dai dẳng nhất, mình luôn mong ngày sinh nhật sẽ là một ngày nắng.

Sinh nhật lần thứ 24 đánh dấu ngày đầu tiên mình chuyển về ngôi nhà mới này. Ngôi nhà nhỏ nhỏ xinh xinh, yên tĩnh, gần một công viên để mình có thể đi bộ mỗi khi căng thẳng.

7 năm trước, bước chân đầu tiên đến Hà Nội, trên con phố này, bố từng đứng đợi mình ở cổng trường thi đại học giữa ngày hè nóng bức, 7 năm sau ngôi nhà bố chọn cho mình cách cổng trường đó chẳng mấy bước chân.

Những ngày mới về ở mình trở thành một người dễ nổi nóng đến kì lạ. Ngày sinh nhật, trong căn phòng mới còn thơm mùi sơn, mình cứ nghĩ mãi việc một đứa trẻ ra đời. 

Đa số mọi đứa trẻ ra đời đều từ tình yêu, sự gắn kết giữa hai con người vốn không có quan hệ họ hàng nhưng bằng một tình cảm nào đó mà có thể coi nhau là những người ruột thịt. Chứng kiến gương mặt bạn bè, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc khi nhìn thấy em bé lần đầu chỉ là một chấm nhỏ trong bức ảnh đen trắng, giọng nói hạnh phúc em bé đã nghe được tim thai, cảm giác thiêng liêng có thể lan truyền đến bất kì ai. Rồi em bé ra đời, có thể đó sẽ là một em bé ngoan ngoãn biết vâng lời, có thể đó sẽ là một em bé hiếu động làm rách đầu gối mỗi ngày...

Mỗi ngày em bé sẽ lớn dần lên, có những em bé sẽ luôn học tốt, có những em bé chăm học và có những em bé lười học. Qua 4 mùa xuân hạ thu đông, có những em bé luôn luôn khỏe mạnh, lại có những em hay ốm mỗi khi chuyển mùa.

Rồi một ngày các em thành những đứa trẻ lớn, xa bố mẹ, tập sống tự lập. Có những đứa trẻ lớn cầu tiến, có những đứa trẻ lớn an phận, có những đứa trẻ lớn chín chắn, có những đứa trẻ lớn non dại...

Rồi một ngày, lại một ngày sau nữa, từ một chấm nhỏ ban đầu, mỗi đứa trẻ lớn lại khác nhau, nhưng đứa trẻ lớn nào cũng chung một sự dõi theo và yêu thương vô tận từ hai người đầu tiên vốn không có quan hệ họ hàng đó. Dù là một đứa trẻ lớn thành công hay một đứa trẻ lớn nhiều vấp ngã, từ một tình cảm thiêng liêng ban đầu đã sinh ra những tình cảm thiêng liêng tiếp theo, đủ để yêu thương và bao dung đứa trẻ trọn vẹn.

Đứa trẻ lớn nhăn mặt vì nhớ sân gạch, nhớ mẹ nuôi gà, mặc màu áo cũ nhưng đứa trẻ vẫn luôn được ăn ngon, được sách vở mới, được quần áo mới, chưa một lần nào thiếu. Đứa trẻ lớn dễ nổi nóng vì cảm thấy nhận được quá nhiều yêu thương mà chưa một lần có thể đáp trả, đỡ đần hay san sẻ gánh nặng.

Khi một đứa trẻ ra đời, ngày sang ngày là một chuỗi chăm lo đứa trẻ từ ngày đầu tiên đến khi không thể chăm lo được nữa, đứa trẻ hay suy nghĩ lung tung sẽ hay nhăn mặt, nổi nóng và sụt sịt mãi về ngày đầu tiên, khi đứa trẻ ra đời...




No comments:

Post a Comment