Pages

Tuesday, April 1, 2014

Những phút xao lòng

The flower of love

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu 
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã có chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng

Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng

Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn...

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn

Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)

Mà trách chi những phút xao lòng

Ai cũng có một thời để yêu một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!

- Thuận Hữu -

Ngày cấp 3, lần đầu tiên gặp bài thơ này trên một tờ báo mình đã yêu thích nó và chép lại, mặc dù lúc ấy chưa từng một lần biết tình yêu nó là như thế nào.

Hôm nay, sau nhiều năm đọc lại, mình thấy bài thơ bớt hay đi một chút vì mình ko thích có quá nhiều sự so sánh giữa con người với con người bởi vì mỗi con người là một cá thể riêng biệt, 2 con người không thể giống hai cái cây cùng họ để so sánh cây nào cao hơn, nhiều quả, nhiều hoa hơn.

 Tuy nhiên có lẽ hay so sánh là đặc tính của con người, vậy nên bài thơ này chắc chắn nhận được sự đồng cảm của nhiều người.

Với mình, một người cầu toàn, mình vẫn cứ mơ mộng nốt là sau này, khi thành chồng thành vợ, gia đình mình sẽ không bao giờ có những phút xao lòng, kể cả với người cũ, kể cả với người mới. Chồng đừng bao giờ so sánh, vợ cũng đừng bao giờ so sánh, luôn thấy nhau vô địch thiên hạ là được rồi :)))

No comments:

Post a Comment