Pages

Wednesday, October 14, 2015

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

                                       
                        Hoa vàng giữa lòng TP HCM

"Ngồi im trong gió nghe đêm rớt
Chợt thấy hoa vàng trên cỏ xanh"

Bộ phim hiếm hoi mình yêu, ngay từ tên gọi. 
Hoa vàng, cỏ xanh, quá đỗi mộc mạc và giản dị nhưng đủ đẹp để làm rung động trái tim kẻ ngắm nhìn. 
Đi khá nhiều nơi, gặp nhiều loài hoa đẹp nhưng mỗi khi gặp màu hoa vàng trên nền xanh lá mình đều dừng lại ngắm nhìn nâng niu, không nỡ dời đi.

Phim đẹp như tên, với mình là hoàn toàn thoả mãn, 100 phút thực sự trở về tuổi thơ, khóc có, cười có, lặng im có. 100 phút trở về với thời đầu óc trong veo và tình cảm thuần khiết, thứ quý báu mà bạn và mình luôn tự hỏi làm sao để tìm lại. Bộ phim nhắc mình về hai thứ: tuổi thơ và tình bạn.

Một vài kỷ niệm tuổi thơ lãng đãng trở về, cũng là cơn mưa rào ngập sân ngập ngõ, bố mẹ kêu không đi chợ được, trong con mắt người lớn là sự ái ngại nhưng trong mắt bọn trẻ con xóm mình thì là háo hức, tắm mưa, thả thuyền, bắt cá rô ngay trên đường đá. Cũng có khi đang chơi cơn mưa ập đến không về được nhà, cả bọn ra cửa nhìn mưa, mình doạ em hàng xóm mưa đến mai tối không về được, em khóc. 

Lâu lắm, cũng lần đầu, cảnh đẹp Phú Yên nhắc mình viết về Giang Nam xinh đẹp. Vùng Giang Nam nghe như địa danh xa xôi ở Trung Quốc, đạp xe qua sông Kiến Giang là đến, một thế giới khác hẳn với khu chợ tấp nập và ồn ào của nhà mình. Mình luôn gọi nó bằng cái tên Giang Nam xinh đẹp, tự coi như một thế giới của riêng mình khám phá ra. Người dân khu đó hay trồng đủ các loại hoa trước sân nhà, nhiều nhất là hoa loa kèn đủ màu đủ sắc. Giang Nam có sông, có thuyền, có cây cầu nho nhỏ, luỹ tre xanh, có cả cánh đồng xanh bát ngát và một đầm sen toả mát hương thơm. Những trưa trốn mẹ không ngủ mình hay rủ bạn đi thăm vùng đất xinh đẹp, ngắm hoa lá cỏ cây, buổi chiều có khi đạp xe nhanh qua cầu ra cánh đồng, đứng ngắm màu xanh một lúc rồi lại đạp xe về.

Kỷ niệm tuổi thơ chẳng thể thiếu tình bạn, có những người bạn lớn lên bên nhau từ bé đến lớn, có những người bạn đột ngột chuyển đi, như Mận. 20 năm trôi qua kể từ khi có người bạn thân đầu tiên. Bạn nói người mới đến người cũ đi. Mình đã từng buồn lòng là vậy, nhưng rồi khi nhìn lại mới thấy trái tim đủ rộng để mỗi người bạn có một ngăn riêng không bao giờ mất. Chỉ cần gặp lại, chỉ cần nhớ đến, những điều đã cùng trải qua lại ùa về. 

Trở lại tuổi thơ, rồi lại trở về thực tại với những điều còn ngổn ngang trong tâm trí của tình bạn khi lớn. Rồi mình nhận ra mình đã tham lam và cố chấp trong tình cảm biết bao vì vốn dĩ không hiểu nổi tại sao có những người bạn từng thân quen, mến thương, gần gũi đến vậy mà ngày một xa cách. Cứ nghĩ cuộc sống đơn giản hai người yêu quý nhau, luôn mong điều tốt cho nhau thì chẳng điều gì có thể chia cách, nhưng dường như không phải. Mình cứ mãi tiếc nuối những đêm trò chuyện đến sáng, những buổi lê la khắp các giảng đường, hay buổi sáng sớm mùa xuân tháng 4 dần bị nhạt trôi. Mình kiên cường níu giữ bằng những tin nhắn không có phản hồi, bằng những gợi nhắc chỉ nhận lại sự lặng im. 

Rồi mình gặp hoa vàng cỏ xanh, lòng bình yên lại. Đám cưới tưởng tượng hay những lúc vui đùa bên dòng sông quê bạn đoán tàu đi đâu chỉ cần mình nhớ, sẽ không bao giờ mất. Bạn dù không gần nữa, đang xa cách hay không còn liên lạc mình sẽ vẫn yêu bạn. Khi bạn vui mình sẽ đứng từ xa để vui cùng, khi bạn buồn mình vẫn sẽ buồn theo. 

Rồi một ngày bạn cũng thấy hoa vàng trên cỏ xanh, hãy nhớ mình dù chỉ một chút, như bộ phim hiếm hoi người xem nán lại một chút để vỗ tay.





2 comments:

  1. hôm nay em mới biết cô có blog này :)
    nhưng mà cô viết hay

    ReplyDelete