Pages

Friday, December 11, 2009

Đau đầu!

                           


         Buổi chiều ảm đạm!
        Sáng nay hình như trời có mưa nhẹ. Nhớ là đã có một lúc nào đó trời đổ mưa rất nhẹ nhưng không chắc đã là sáng nay. Những ngày kinh dị đã qua rồi. 5 ngày với 4 môn thi. Áp lực học lại. Lúc nào cũng phải cố trấn tĩnh là sẽ qua hết, lúc nào cũng phải điều khiển bản thân ở trạng thái bình thản để có thể ngồi nhét được gì vào đầu thì nhét.
          ...........
      Cuối cùng thì mình cũng về được đến nhà. Kỳ lạ thật. Sao mình lại tỉnh ra như thế này nhỉ! Ôi, say tập thể thật là vui. Tiếc là say ít quá. thiu thiu 1 tý, đơ đơ 1 tý là đã tỉnh rồi. Lúc chiều định viết cái gì ấy nhỉ. Để máy thế này chắc định về viết tiếp đây. Chắc lại định viết cái gì đó ngớ ngẩn và điên rồ đây. Ôi hôm nay thật thích. Cứ việc uống say và chơi thoả thích. Và trở về nhà thật muộn. Chẳng sợ gì cả. Em Trang tửu lượng kém quá. Chỉ có em bị nôn thôi đấy em ah. Giờ cũng chỉ có em là ngủ. Ha ha mọi người đều tỉnh nhưng rất choáng. Tiếc quá. Tửu lượng mình cao quá. Về đến nhà ngồi dựa vào tường là không có cảm giác say sưa gì nữa cả. KHông loạng choạng, không mất phương hướng.Tỉnh rồi lại không thể khóc nữa. ÔI em trang và mình. Mất mặt phòng này quá. Sao cứ say là lại khóc nhỉ? KHóc một cách rất tự nhiên, đau đớn và dữ dội. Điên nặng rồi. 
       ÔI vui quá là vui! ÔI em HỒng em Chi em Vân, em LOan. Yêu thế là yêu.
       Ôi ngồi 1 lúc là lại quên định nói cái gì rồi. Càng ngày càng điên rồi. Haha! Cả tuần mệt mỏi. Hôm nay  xả hết rồi. Mình giỏi quá là giỏi. 5 ngày 4 môn thì sao. Vẫn qua hết. Chẳng hề sợ gì. Ôi em cực buồn luôn. Dù cái mặt em giờ nó ít biểu cảm nỗi buồn rồi nhưng mà thật sự buồn. Mấy ngày vừa rồi tức nhất là buồn mà phải giữ tâm trạng tốt để mà ôn thi. Mấy đêm vừa rồi khó ngủ. Trong đầu toàn tưởng tượng những thứ quái dị và điên rồ. Mà càng không muốn tưởng tượng thì càng tưởng tượng chi tiết mới hay chứ. Một vài điều không hiểu thì vẫn chẳng hiểu được. Một vài thứ càng muốn cứu vãn thì càng trở nên tồi tệ. Một vài mối liên hệ bị mất đi. Công nhận là mình tưởng tượng giỏi và vui thật. Hình như có ai đó đang tưởng là mình giận họ và mình lại tưởng là có ai đó đang giận mình. Nghĩ kỹ lại thì mình làm gì mà bị giận chứ. Yêu mình còn chưa hết. Mà kỳ lạ. Đã đề nghị 1 người đừng quan tâm đến mình nữa sao vẫn cứ quan tâm nhỉ. KHông nỡ bỏ mặc chăng...
   Ah, ngồi một lúc nhớ ra là sau 5 ngày căng thẳng, hnay bị đơ. Bản năng điều độ. Trưa đi ăn nhưng mà o nuốt được. Giấc ngủ trưa không ngon, không sâu. Tỉnh dậy thì đầu nặng trĩu. Không muốn ăn, không muốn ngủ. Chắc định kêu ca. 
  Thôi mệt rồi, đi ngủ nào. Tối nay sẽ ngủ ngon đây. Ngủ thôi. Vui không tả được! YÊu MT!
      
  

No comments:

Post a Comment