Pages

Tuesday, December 1, 2009

Chậm chậm thôi...

                                                   
         

          Thời gian trôi qua thật nhanh! Mình chỉ còn được sống 1 ngày nữa thôi ở cái tuổi 19,999! Hôm nay trời trở lạnh hơn một chút! Thi cử và bài tập làm mình stress thì phải. Muốn sống những ngày cuối cùng của tuổi teen thật vui vẻ nhưng cứ thấy những chuyện không vui tìm đến. Một phần là tự hoàn cảnh nó tìm đến, một phần là tự mình kéo đến. Hôm qua mình rất giận một nguời. Cảm giác rất nặng nề. Có lẽ mình đang trống rỗng  nên dễ bực tức, hoặc là sự việc đúng mức là phải bực tức như vậy. Mình đã cố gắng kiềm chế cả một ngày để về nhà vào nhà tắm và khóc. Người ấy mà đọc những dòng này có lẽ lại chán mình và quy cho mình cái tội "trẻ con". Ừ thì từ trước đến nay khi người ấy kết tội mình như thế thì mình dù nói ra hay không cũng thừa nhận. Đó là một tội made in mình rồi. Hôm qua cứ muốn viết blog để có thể kể lể hết những điều không vui. Nhưng chán quá cũng không muốn viết nữa. Phải thừa nhận là trong môt thời gian ngắn 1 vài người đã làm mình chán ghét và không cần bao biện gì cho họ nữa mình cũng chán ghét họ và làm họ chán ghét lại mình. Mình đã từng hỏi trang về cái trạng thái tại sao có 1 số người cố làm cho người khác ghét bản thân họ. Trang nói là do họ đang chán và muốn làm người khác cũng chán họ. Nhưng khi người khác chán họ thì chính họ cũng thảm hại hơn. Giờ liệu mình có thảm hại không? Viết những dòng này mình lại nghĩ đến câu nói của một số người , họ chán mình khi mình chán. Cái sự yêu thương to tát của họ đối với mình là chán mình chứ không phải là mua cho mình cái kẹo để mình vui lên. Nhưng mình cũng chẳng nghĩ suy gì nữa. Nếu thực sự tình cảm ở mức bình thường nhạt nhẽo thì cũng chẳng cần nhớ. Nếu thực sự quý trọng thì sự yêu mến sẽ trở về!

         Trời trở lạnh hơn! Tâm trạng của mình những ngày qua thực sự là tâm trạng của một đứa trẻ không muốn lớn. Mình cứ thấy những ngày còn lại ngắn ngủi quá. Sinh nhật năm nay chắc cũng không có mưa phùn. Đọc lại mấy dòng viết hồi bé thấy hay phàn nàn sinh nhật có mưa phùn. Sinh nhật năm nay không về nhà. Sinh nhật năm nay mình đã nghĩ là sẽ đón với 1 người xa lạ nhưng giờ thì chịu rồi. Hôm qua mình lại nhớ đến hình ảnh đưa bé ngồi một mình trong căn nhà rộng lớn, trong một buổi chiều muộn, nặn những viên đất sét nhiều màu thành cái bánh sinh nhật để tự chúc mừng. Đứa bé ấy là mình. Hồi đó mẹ đi học, chẳng ai nhớ đến sinh nhật của mình, và mình đã tự tổ chức sinh nhật của mình trong một buổi chiều như thế. Hồi đó mình 7,8 tuổi, nhưng cũng đã mạnh mẽ và độc lập. Mình nghĩ cái sinh nhật ý nghĩa này, rồi mình cũng tự tưởng tượng và tổ chức nó theo cách của riêng mình.
         Thôi đã đến lúc khép lại những chuyện không quan trọng và không cần thiết. Đến giờ phút này mình vẫn cảm thấy hài lòng về mọi thứ và mình là một người may mắn. Lại khép lại bằng sự yêu thương và quý mến mãi không thôi....
        Nhưng chầm chậm thôi, từng giây phút, để thật sẵn sàng đón nhận tuổi 20....
         
       
     

No comments:

Post a Comment