Pages

Sunday, April 18, 2010

Kiss the rain!


     
                         In the end - Linkin Park
     
        Hôm nay là thứ 7, ngày 17 tháng 4!
        Hôm nay tớ đã được biết thế nào là " kiss the rain"! Tớ đã được đi dưới trời mưa một mình, giữa đêm khuya, một mình tớ và mưa thôi, chẳng còn 1 ai khác và mưa có lẽ đã chạm vào mặt tớ, nhẹ nhàng thôi, không đủ gây lạnh ! Tối nay về, sao cứ nhớ đến âm điệu của bài nhạc đó, nhẹ nhàng như bước chân tớ hôm nay, man mác như cơn mưa tối nay!
        Có lẽ do đọc truyện Conan quá nhiều, nên giữa đường lớn đèn còn sáng, tớ cứ luôn quay lại phía sau, một thói quen không tốt, hy vọng gì ư, mong chờ gì ư hay sợ hãi? Đã bao lần đi trong đêm muộn, 1 mình, với mưa? Chỉ biết đây không phải là lần đầu, và nó không bắt nguồn từ sở thích tắm mưa!
        Mưa hôm nay nhẹ thật! Buổi tối quen thuộc quá, không khí quen thuộc quá, chỉ có con người trong nó là đổi khác, bạn mới ...toàn bạn mới!
        Tối nay được gặp lại cậu bạn cùng trường phổ thông, chẳng phải là ngôi trường tiếng tăm đâu, bạn ấy nhớ mình, nhớ tên, nhớ lớp, nhớ luôn cả chức Bí thư mà mình tưởng như đã quên lâu lắm rồi! Còn mình không nhớ bạn ấy, không biết tên, không biết lớp, hẳn là bạn ấy đã học một lớp bình thường nhưng vẫn giỏi giang, vẫn là một sinh viên bk ra dáng lắm! Rất lâu rồi mới gặp được một người bạn cùng trường cấp 3, thấy cái dáng vẻ hiền lành dễ mến như vùng quê của mình, đúng tình đồng hương, thật dễ chịu!
         Tối nay, tham gia một trò chơi và đã được cõng! Đấy, lâu như khoảng thời gian đã trôi, vẫn những con người ấy, nhưng cả người đi cõng và người được cõng cũng đã được thay đổi! Cái người được cõng ta và được ta cõng đã là người mới! Khi bạn cõng một ai khác, hẳn cũng có nhiều cảm giác, khi tớ được cõng hôm nay, sao chỉ thấy phải lao đến quả bóng và đập thật nhanh ! Nếu cùng là trò chơi, chắc hẳn cảm giác đã giống, ừ, nhưng mà sao không giống! Tớ nặng hơn rồi!:)
          Tối nay, cũng thú vị đấy, cũng bị bất ngờ đấy, và chứng kiến một số cách cư xử cũng hơi bị hiển nhiên theo tâm lý học! Nếu ta tự thừa nhận ta đủ thông minh và tinh tế để nhận định một vấn đề, thì ta sẽ gặp lại sự phản bác là vì ta muốn thế mà tự suy ra, vậy thì thôi, ta chỉ ước ta đóng được cái vai bình thường tốt hơn, cười nói nhiều hơn để ít nhất bằng người ta. Để ta không bị ai đó nói rằng thất bại vì vẫn lung lay, để ta không bị coi là thất bại khi không nói được câu không bất ngờ. Giữa chọn lựa làm kẻ thất bại và làm một người không tình xưa  nghĩa cũ gì hết, ta chọn thất bại! Còn mỗi bản thân mình, là của mình duy nhất, nếu bị thất vọng bản thân nữa thì đúng là cuộc sống chẳng còn gì đáng vui thú! Vậy nên bạn yêu, đừng có cười tớ vì tớ như một đứa ngốc, đừng cười!
        Tớ, là Bùi Thu Hà! Và nhược điểm lớn nhất của tớ là không bao giờ chịu nghĩ người khác có thể ghét mình, ignore mình! Vì cái điều này từ bé đến giờ nó chưa từng xảy ra! Giữa đối xử với một người mình yêu mến một cách tàn nhẫn, và chịu sự tàn nhẫn từ một người mình yêu mến cái nào kinh khủng hơn nhỉ? Một nhược điểm nữa là luôn nghĩ người khác phải chịu đựng những thứ kinh khủng hơn mình! Tinh thần AQ ư! Một cái đầu được một số người thông minh cho là logic, thì chắc không đến nỗi cần điều đó!
        Tớ là một người bảo thủ khó thay đổi nhất, vì đã nghĩ ai tốt rồi tớ kiên quyết không thể nghĩ họ xấu, kiên quyết bao biện, tìm nguyên nhân của ngọn nguồn và cuối cùng bao giờ cũng là người ta muốn tốt cho mình thôi!
        Tớ đã từng là một đứa bất cần, cái nguyên nhân của sự bất cần đó là sợ mình cần ai đó, cần được yêu thương nhưng lại sợ bị bỏ rơi. Không phủ nhận đã có những lúc mong chờ, vui mừng đón tính cách đó trở lại nhưng vào lúc này, trong sự tỉnh táo vô cùng , thừa nhận mình cần ai đó, thừa nhận thích được biết thế nào là yêu thương hơn là nghĩ khi nó ra đi, khi tâm hồn mình mất đi những điều đẹp đẽ!
        Có một que kem vừa lạnh vừa ngọt, mỗi lần thất vọng ta lại nếm, lạnh buốt đấy mà cứ thấy ngọt ngào! Cái que kem hôm nay nên ăn hết thôi, lạnh nhiều quá là dễ viêm họng, là ốm, là sẽ đau, là sẽ phải uống thuốc đắng chứ chẳng còn kem mà nếm nữa!
      2h sáng! Nghĩ đến bài hát gì lúc này đây! Anh ước mơ một vì sao mang giấc mơ tình yêu về đây ư! Không chỉ riêng anh đâu! Và thế đấy, con người ta luôn không được làm chủ cuộc sống của mình, không quyết định hành động để thay đổi nó mà chỉ mong chờ vào những điều ước, lòng tin!
     Tớ - Bùi Thu Hà, thật giỏi vì đã xa nhà được 2 tháng rồi!:). Sống một mình nhé, không hề ốm, vẫn biết nấu cơm và tự chăm lo cho mình thật tốt. Sống một mình, luôn thiếu những tin nhắn hỏi han, và thậm chí như hôm nay thiếu cả một tin nhắn hỏi về đến nhà chưa - nên có! ừ! Tốt cho mình thôi! :). Thiếu để lúc nào đó biết trân trọng nhưng cũng không quá đề cao, để biết rằng thiếu nó ta vẫn sống, chỉ là đôi khi bớt vui đi một chút!
      Hôm nay đã đủ chưa? Một cái đầu logic thì những điều nhìn thấy là những điều tin được hơn những điều tưởng tượng! Thầy có lòng giúp mà trò không có lòng tiến bộ thì thật phí công thầy! Tin là thật hay không tin là thật thì không khiến người thất vọng nhỉ!
     Thất vọng thì cũng đã rồi, buồn thì cũng đã biến thành hạt nước rồi!
      Bùi Thu Hà , cô còn thế này đến bao giờ! Nghe lời một người, không tuyên thệ gì cả, cứ im lặng mà thực hiện
thôi!
      Chỉ 1 tuần nữa là được về với cả nhà! Thưởng luôn cho 2 tuần liên tiếp về với cả nhà!:).
      Khép lại thôi và vẫn cố tình bằng sự yêu thương quý mến mãi không thôi đấy! ( for everyone)!
      Tớ sẽ trả lại blog những trang màu xanh quen thuộc, để màu xanh kéo dài mãi không thôi!
      BTH - fighting! ^ ^
    

         
       
      

No comments:

Post a Comment