Hà Nội mùa thu, một ngày se lạnh!
Mấy ngày vùi đầu trong truyện, thức khuya ngủ ít quen rồi nên giờ cũng cảm thấy không thèm ngủ vào buổi sáng se lạnh mấy.
Giờ đang là tiết 2 của buổi sáng 6 tiết. Nhàm chán vì 4 tiết Gis lúc nào cũng trôi đi trong sự lãng phí thời gian, vô bổ và chẳng được tích sự quái gì, quyết định viết blog. Thử cảm giác lần đầu tiên viết blog trên trường, trong cái không gian đầy tạp âm hỗn độn, trong cái cảm giác lén lút, vô cùng thú vị. Ông thầy trên lớp vẫn đang hì hục setup bản Gis, vừa setup vừa nhìn hướng dẫn cài đặt ...nhưng vẫn chưa được.
. Một số đứa lặng thầm vào mạng, một số đứa bắt đầu mở nhạc ầm ĩ. Thùy đang mở bản Beautiful in White của Shane, Hà Cận đang nghe Marry u của Super Junior, Hải thì nghe một bài nhạc trẻ Việt Nam thịnh hành chẳng biết tên gì. Đủ các thể loại hòa trộn nên một thứ âm thanh linh tinh nhưng không đến nỗi làm váng óc.
Buổi sáng mùa thu, trên giảng đường, mình đang tranh thủ vừa nghe nhạc vừa viết
.Bản mình nghe cũng là Beautiful in White nhưng bật nhỏ nhỏ thôi, đủ nghe. Hà Cận đã quay sang hỏi mình nghe gì, mình bảo nghe bài ngay từ lần gặp em đầu tiên, anh biết đã tìm thấy một phần còn thiếu của cuộc đời anh... nó cười ....để nó chú ý hơn mình bảo là đám cưới tôi chắc chắn tôi bật bày này đấy...nó càng cười to và kết quả vẫn trở về bài nhạc Suju của nó ....
Hà Nội đang trong những ngày lễ nhưng không khí ở ngoài cửa thì cũng không có gì khác thường lắm. Lịch đi chơi đại lễ của lớp Môi trường kéo dài đến tận cuối tuần, muốn đi chơi, muốn lắm nhưng mình sẽ về quê vào ngày mai. Bạn mắng mình sao lại bỏ lỡ dịp nghìn năm chỉ có 1 lần, bạn muốn mình ở lại... mình biết nói làm sao...vì mình chẳng còn nhiều thời gian để về nhà vào mỗi dịp cuối tuần chăng...
Hà Nội nhỏ bé, chẳng tìm ra nổi một người thân để cùng mình đi xem múa rối, đi ngắm Hà Nội buổi đêm long lanh...Vậy là anh bỏ lỡ dịp chụp ảnh nghìn năm Thăng Long với em rồi.
Trở về nhà là hoàn toàn đúng đắn, theo lời bố thì sẽ xem được tất cả trên tvi, việc gì phải ở Hà Nội bụi bặm chen lấn
...xem được tất cả những gì đẹp đẽ và phô trương ra... sẽ cùng cả nhà xem và bình luận về cả độ hoành tráng và lãng phí....
Mải cắm cúi viết ngẩng lên chẳng thấy ông thầy đâu. Năm cuối rồi, vẫn thiếu nhiều quyết tâm quá...
Ngày mai về quê, ánh mắt mẹ sẽ lại xót xa vì dạo này mình gầy quá. Ngại với mẹ lắm. Biết nói sao với mẹ đây...
Từ nay sẽ không ngốc nghếch nữa, sẽ không vì buồn phiền hay lo lắng hay thất vọng về những người chả liên quan quái gì đến đời mình mà gầy đi như thế nữa. Sự vô tâm , hời hợt, tần nhẫn và giả tạo luôn là những thứ kinh dị...Vất đi những cả nể, những cái gọi là hứng, những cảm giác trách nhiệm vớ vẩn, những tình cảm vớ vẩn...
Bắt đầu quãng thời gian tỉnh ngộ và bớt ngu dốt.... bước một mình đường rộng và sáng sủa đẹp tươi vô cùng...sắp bay lên rồi
Thầy vừa kết luận là vẫn khó khăn phần cài đặt, có vẻ thầy đang quan sát các học trò ngoan... thôi viết lung tung thế đủ rồi, chuyển sang lôi quyển bài tập xs ra đọc đợi hết 4 tiết....haizzzz
No comments:
Post a Comment