Pages

Monday, October 11, 2010

Bói toán!


        Mình không phải là một đứa mê tín, theo một cách nói khác thì mình gần như vô thần, nghĩa là chẳng bao giờ tin có những phép màu, những sự trùng hợp, những sự giúp đỡ từ trên trời rơi xuống từ những nguồn sức mạnh siêu nhiên. Ấy thế mà mình vẫn thích  đi xem bói và cũng chăm chỉ làm những quiz bói toán hàng ngày.
        Mình bắt đầu biết cầu nguyện từ hồi cấp 2. Đầu tiên là việc mình muốn có em! Việc đó đã từng rất khó khăn với cả gia đình mình, khó khăn quá đến nỗi mình bắt đầu ý nghĩ cầu xin một phép màu. Trong khả năng hiểu biết có thể, mỗi tối đi ngủ , trong đêm tối , mình luôn lặng lẽ chắp tay và tự khấn trong im lặng, luôn là trật tự Phật Tổ Như Lai rồi đến Bồ Tát rồi đến ông bà tổ tiên ( cũng có khi buồn ngủ quá thì thứ tự bị đảo lộn một chút). Đêm nào mình cũng nêu ý nguyện rồi nhắm thật chặt mắt lại. Có một quy ước mình tự đưa ra là nếu khi nhắm mắt lại thấy một vệt sáng lóe lên thì có nghĩa là ý nguyện của mình được chấp nhận, nếu vẫn tối thì có nghĩa là không. Dần dần, mình cũng tự tìm ra cách để nhắm mắt lại xuất hiện vệt sáng nhiều nhất...để mình có thể yên tâm ngủ.
         Từ khi có em, thói quen đó dần dần biến mất. Nhớ rằng đã đọc ở đâu đó lời giải thích vì sao tôn giáo xuất hiện. Người ta giải thích rằng do con người quá hoang mang về nguồn gốc của mình, quá hoang mang từ đâu mình sinh ra nên tôn giáo xuất hiện để con người có cái mà tin tưởng và tóm lại là cái mà con người đặt niềm tin hoàn toàn thì cũng là cái được tưởng tượng ra mà thôi. Quá lâu rồi nhưng ngày đó luôn nghĩ có một phép màu đã xảy ra, thậm chí thấy vô ơn vì khi đạt được rồi thì từ bỏ thói quen cũ.
         Từ ngày cấp 2 ấy, mỗi khi có sóng gió là lại bắt đầu cầu khấn, khi quá hoảng sợ và tuyệt vọng thì lại bắt đầu đi tìm niềm tin, tìm hy vọng...và rồi sóng gió cũng qua...
         Bây giờ từ cầu khấn trở thành làm quiz. Những cái quiz khen thì nhiều và thường quên nhanh. Lần gần đây nhất bị tác động là cái quiz thản nhiên kết luận "Sự nhẫn nhịn dù được trình bày theo cách nào, dẫu có khéo léo đến đâu thì vẫn là một biểu hiện ngu si đần độn" và tóm lại là đừng bao giờ hy vọng cảm hóa được ai đó. Vì nghĩ là nó đúng nên đã bực bội, thậm chí trong phút nào đó đã muốn xóa hết tất cả những gì từng viết ra. Nhớ rất nhanh đến buổi học GDCD 11. Không nhớ nổi vấn đề cần học, chỉ nhớ tình huống đưa ra là nếu thấy 1 tên trộm ăn trộm gà nhà hàng xóm thì em làm gì? Hào hứng giơ tay ,trả lời rất tự tin em sẽ bảo đừng làm thế, nhẹ nhàng. Cả lớp cười, cô giáo cười...Sai! Bắt đầu muốn thay đổi...
       Hôm nay lại làm quiz, đo chỉ số EQ. 7 điểm chắc cũng không quá thấp. Sôi nổi bốc đồng. Đúng. . Bạn giải quyết vấn đề nhanh, rất tự nhiên nhưng không kiên định. Lại đúng nốt. Nam nói mình dễ bị tác động bởi những thứ bên ngoài. Nó làm nên cái sự không kiên định ở mình.  Quá nhiều lần tự hứa với bản thân, tự nghiêm cấm những suy nghĩ và cảm xúc, kể cả tự hứa không tha thứ rồi thì vẫn lại đâu vào đấy.
       Vấn đề là bây giờ nhận ra một số người mình không gần được vì cảm thấy họ nói dối hoặc mâu thuẫn, vấn đề là mình toàn nói những thứ mình thực ra chẳng quan tâm một tý nào để tỏ ra mình không quá thờ ơ và tóm lại vấn đề là lại 1 lần nữa mình remove hàng loạt và mong sao không tới cái ngày đi năn nỉ cho add lại.
       Cuối cùng là bói toán làm mình nghĩ ra một đống thứ linh tinh và đầu óc ngày càng kém rõ ràng mạch lạc...
       Giờ là hy vọng sự thay đổi tích cực từ ngày mai, bắt đầu là học trò của Th.s Hồ Huyền

     

      

No comments:

Post a Comment