Hà Nội, đêm đã khuya, khuya lắm rồi, biết là phải đi ngủ rồi nhưng đừng đếm ngược, 1 lúc nữa thôi...
Đợt rét cuối cùng, lâu lắm rồi tớ mới cảm thấy phấn khích như hôm nay. Hôm nay, tớ mặc tận 2 cái áo khoác, tớ đi găng tay, tớ đội mũ nồi
, tớ đội mưa, đội rét sang BK xem Harry Potter.
Tớ vui vì bạn tớ nói hẳn cái hội trường vắng vẻ lắm nhưng nó lại đông chật người. Chứng tỏ còn nhiều người thích đi trong mưa rét 
Tớ vui vì trong cái ướt nhẹp và lạnh giá của buổi đêm, tớ thấy nhiều đôi bạn trẻ đi xe đạp, dùng chung 1 cái áo mưa...hẳn là năm 1 hoặc năm 2, một thời xe đạp...
2 đứa bạn đi cùng tớ cứ lập cập mãi nhưng tớ phấn khích quá nên cứ cười nói mãi không thôi.
Tớ trở về nhà, giầy tất đều ướt sũng mà không hề thấy lạnh!
Lâu lắm mới trở về đúng bản chất. Cầm cái ô đi trong mưa rét, phấn khích tý nữa chắc là thấy chỗ khô thì tránh thấy vũng nước là đi rồi 
Mọi thứ thông suốt!
Nhận ra tin tưởng một người đơn giản là đi trong mưa rét nghĩ đến một cái tên mà biết chắc rằng dù trong mưa rét cũng sẵn sàng, phấn khích đi cùng mình...
Nhận ra yêu quý vô cùng ai đó đơn giản là khi trải qua những điều mình thích thú(như xem một bộ phim tuyệt vời như Harry Potter
) thì mong muốn vô cùng có người đó ở bên cùng thưởng thức với mình....
Sẽ có một buổi tối khác, sẽ có những mưa rét khác, sẽ có một bộ phim khác...sẽ có một ngày rất khác, sẽ ....sẽ....
Đừng nói gì, đừng phản kháng, chỉ cần nhắm mắt lại...và bay!
Flying without wings - Westlife
No comments:
Post a Comment